Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Muốn đi vệ sinh?”
“Tôi đi cùng cậu.”
Phía sau một mảnh yên tĩnh.
Ngay giây tiếp theo, là một trận thét chói tai.
“Lớp trưởng đại nhân giấu kỹ thật đấy.”
“Tôi đã sớm thấy hai người không bình thường rồi.”
“Chi Chi, sao tôi không biết? Tôi là bạn cùng bàn của cậu mà! Lại không nắm được tin tức gì cả.”
Câu nói cuối cùng này là Vương Mỹ Mỹ nói.
Vành tai tôi nhuộm màu nóng.
Trong lòng mắng Giang Dã trăm lần.
Tên này!!! Mặt dày quá.
Bên tai truyền đến một tiếng cười khẽ, Giang Dã nắm tay tôi mở toang cửa phòng ra.
Sau đó đóng cửa phòng lại.
Bên trong cửa là tiếng ồn ào lớn hơn.
17
Trong nhà vệ sinh chần chừ rất lâu, nước lạnh rửa mặt mấy lần.
Cái nóng rực đó mới tan đi.
Khi ra ngoài, Giang Dã dựa vào hành lang, lông mày sắc bén, ngay cả tóc mái đen nhánh trước trán cũng toát ra vẻ bất cần đời.
Thời tiết quá nóng, anh ấy mặc một chiếc áo phông trắng tinh, ẩn ẩn lộ ra cơ bắp rõ ràng, chống đỡ áo phông.
Trên cổ đeo một chiếc vòng cổ bạc đơn giản.
Thấy tôi ra, anh ấy tự nhiên lấy khăn giấy trong túi ra, lau khô tay tôi vừa rửa vẫn còn nhỏ nước.
“Bọn họ đâu rồi?”
Sao trong phòng lại yên tĩnh như vậy.
Giang Dã cúi đầu, nhìn tay tôi, yết hầu di chuyển nhẹ nhàng, giọng nói cũng nhiễm một chút khàn khàn:
“Thời gian không còn sớm nữa, tôi bảo họ về trước rồi.”
“Đi thôi, chúng ta cũng về thôi.”
“Đã thanh toán rồi.”
Tôi ừ một tiếng.
“Sao lại về rồi?”
Anh ấy ngẩng đầu nhìn tôi một cái.
“Chẳng phải sợ có người ngại ngùng sao.”
Nói xong, anh ta đứng thẳng người, hơi nhướng mày:
“Bạn học Thẩm Chi, tôi đáng ghét đến vậy sao?”
“Phải cho tôi một danh phận chứ.”
……
Trong mắt anh ấy rõ ràng lóe lên một tia ủy khuất.
Tôi biết.
Người khó dỗ thật sự đã xuất hiện rồi.
Tôi kéo vạt áo anh ấy.
Có người không hề nhúc nhích.
Tôi nhìn xung quanh, xác định không có ai.
Nhón chân lên hôn vào khóe môi anh ấy.
Khóe môi anh ấy không kiềm chế được mà cong lên:
Được voi đòi tiên:
“Còn phải công khai nữa.”
Tôi chỉ có thể đăng ảnh chụp chung của anh và tôi lên vòng bạn bè.
Điện thoại rung lên điên cuồng.
Giang Dã mãn nguyện:
“Đi thôi, đưa cậu về nhà.”
……
18
Cố Thâm biết tin Thẩm Chi thi đỗ Thanh Hoa từ miệng mẹ anh ta.
Anh ta nhớ lại trước đây, Thẩm Chi mười bảy tuổi thường xuyên học đến khuya, cân nặng cũng giảm xuống, anh ta không chịu nổi, yêu cầu cô phải nghỉ ngơi trước mười giờ.
Mắt Thẩm Chi sáng rực, nói ước mơ của cô là thi vào những trường hàng đầu như Thanh Hoa, Bắc Đại.