[Zhihu Ngôn tình] Vị Phu Quân Lạnh Nhạt Của Ta Hóa Ra Là Một Tên Yandere Cổ Điển - 1

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

1.

Ta đã tốn rất nhiều công sức theo đuổi Yến Thời Cảnh suốt ba năm nay, ba năm theo đuổi của hắn, cuối cùng ta cũng tu thành chính quả với hắn rồi.

Khi đó trên đùi Yến Thời Cảnh trúng một mũi tên độc, hắn mê man ngã dưới gốc cây, môi tím lại, không còn sống được lâu nữa.

Ta bị dọa đến điên rồi, vội vàng nói người đi tìm thái y.

Nhưng tốc độ của thái y đến quá chậm, hơi thở của Yến Thời Cảnh ngày càng yếu, dưới tình thế cấp bách, ta kéo ống quần hắn lên hút m.áu độc.

Cuối cùng cũng bảo vệ được mạng của Yến Thời Cảnh.

Nhưng ta lại hút máu độc cho Yến Thời Cảnh trước mặt bao nhiêu người, thanh danh của ta cũng coi như hỏng bét.

2.

Cho nên ta cũng được xem là ân nhân cứu mạng của Yến Thời Cảnh.

Sau khi Yến Thời Cảnh tỉnh lại, hắn trầm mặt không nói chuyện, mặc y phục tử tế xong chỉ để lại một câu ''Chờ Cô (1) đến cầu thân'' rồi rời đi.

(1) Tự xưng của Thái Tử hoặc Thái Nữ

Lúc đó ta còn ngu ngốc ngồi cười, nghĩ thầm, cuối cùng cũng có thể toại nguyện gả cho Yến Thời Cảnh.

Ngày thành thân, Yến Thời Cảnh một thân hỉ phục đỏ chót vén khăn đội đầu của ta ra.

Ánh nến hỉ chập chờn, ánh sáng mờ nhạt càng khiến khuôn mặt tuấn tú kia cao quý hơn.

''Điện hạ...'' Vì quá khẩn trương nên tay ta đều là mồ hôi, ta buột miệng thốt ra một câu: "Điện hạ, chúng ta viên phòng sao?''

Lời này vừa thốt ra ta đã hận không thể đâm đầu vào đậu hũ mà chết.

Quá xấu hổ, quá ngượng ngùng rồi!

''Không không không không phải, điện hạ, ý ta không phải vậy, ý ta là...''

Yến Thời Cảnh cười nhạt một tiếng, giúp ta gỡ trang sức trên đầu xuống: ''Không sao.''

Sau khi chúng ta uống xong rượu hợp cẩn, đầu của ta vẫn còn choáng váng.

Cảm giác hạnh phúc không chân thật chút nào.

Ngày ấy Yến Thời Cảnh đối xử với ra rất dịu dàng, ta mơ hồ cảm thấy có lẽ hắn cũng thích ta.

3.

Yến Thời Cảnh đúng là rất bận, hắn chỉ gặp ta đúng ngày thành thân, thời gian còn lại đều rất ít khi chung phòng với ta.

Mỗi lần hỏi hắn, hoặc là hắn đang xử lí chính vụ giúp bệ hạ, hoặc là không có trong phủ.

''Tiểu Như, tối nay điện hạ sẽ về ở chung phòng với ta chứ?''

Ta buồn bực ngán ngẩm ngồi trước cửa sổ, trong tay cầm một cuốn thoại bản.

Đã năm ngày Yến Thời Cảnh không chung giường chung gối với ta rồi!

Mỗi lần nhớ đến tối ngày thành hôn, hắn không kiềm chế dục vọng mãnh liệt của mình mà điên cuồng tra tấn ta...

Mặt mo của ta lại lần nữa đỏ bừng.

''Đi mua chút hoa quế đi, ta muốn làm bánh quế, lát nữa mang đến cho điện hạ dùng.''

Ta nhớ yến tiệc hôm trước ở trong cung, trước mặt Yến Thời Cảnh có đến bốn năm loại bánh ngọt nhưng hắn lại chỉ ăn bánh quế.

Ta đoán có lẽ là hắn thích ăn bánh quế.

Ta vui vẻ đến phòng bếp làm bánh ngọt, ở bàn bên cạnh có một miếng thịt tươi lớn không ngừng tỏa ra mùi tanh.

''Ọe, mau mang miếng thịt kia đi, ọe...''

Ta buồn nôn đến mức nôn khan, cố nén sự khó chịu trong bụng, đặt bánh quế vào lồng hấp.

Làm một người xuyên không, ta đương nhiên biết rõ đột nhiên nôn khan là chứng bệnh gì, ta lập tức cho người gọi đại phu đến bắt mạch.

Kết quả đúng như ta dự đoán, ta mang thai.

Ta rất vui vẻ.

Ta muốn đích thân nói cho Yến Thời Cảnh, trong bụng ta đã mang thai con hắn.

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo