[Zhihu Ngôn tình] Vị Phu Quân Lạnh Nhạt Của Ta Hóa Ra Là Một Tên Yandere Cổ Điển - 2

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

4.

Ta lặng lẽ đứng bên ngoài thư phòng, tay cầm theo hộp cơm, vừa khẩn trương lại vừa hưng phấn.

Yến Thời Cảnh sẽ thích đứa nhỏ trong bụng ta sao?

Cửa thư phòng không đóng, ta khẽ khàng đi vào, muốn tặng cho Yến Thời Cảnh một bất ngờ.

Nhưng lại nghe được một giọng nam phẫn nộ vang lên: ''Yến Thời Cảnh, ngươi đúng là đồ lòng lang dạ sói, đồ tặc tử! Ngươi vì vị trí thái tử mà giết tam hoàng tử điện hạ, ngươi không sợ gặp báo ứng sao?''

Yến Thời Cảnh ngồi ở vị trí chủ vị, hai chân vắt chéo, ưu nhã kiêu ngạo, trên khuôn mặt như trích tiên là ý cười trào phúng: ''Báo ứng? Cô không sợ nhất chính là báo ứng.''

Nói xong hắn duỗi tay ra, ''rắc'' một tiếng, bẻ gãy cổ của nam nhân kia.

Đầu nam nhân kia bị bẻ gãy, chết đi trong tư thế vặn vẹo.

Mà phu quân lạnh lùng tuấn tú như tiên của ta lại chậm rãi lau tay rồi phân phó thuộc hạ xử lý thi thể.

Ta sợ đến choáng váng, hộp cơm rơi bộp xuống mặt đất.

Lúc này Yến Thời Cảnh mới chú ý đến ta.

Hắn từ từ đi đến trước mặt ta, buộc lại áo choàng trên vai ta, khuôn mặt lạnh nhạt tuấn lãng không có quá nhiều thay đổi.

''Thái tử phi không đợi ở trong phòng mà đến đây làm gì?''

Ta cảm nhận được sát ý trong giọng nói hắn.

Ta sợ đến mức hai chân run rẩy, thiếu chút nữa đã quỳ luôn xuống đất.

''Điện...Điện hạ, thiếp mang bánh ngọt đến cho điện hạ, bánh ngọt đã mang đến rồi, thiếp xin phép rời đi...''

Ta lắp ba lắp bắp nói xong nhặt hộp cơm dưới đất lên nhét vào trong tay Yến Thời Cảnh.

Không ngờ khóe miệng Yến Thời Cảnh hơi nâng lên, hắn nở một nụ tàn nhẫn, một tay giữ cằm ta, ép ta phải ngẩng đầu nhìn hắn.

''Sao vậy, sao thái tử phi lại run? Nàng sợ Cô sao?''

Ta sợ, vô cùng sợ hãi.

Bề ngoài Yến Thời Cảnh là quân tử ưu nhã thanh lãnh nhẹ nhàng, nhưng bản chất của hắn lại kinh khủng như vậy.

Hắn đã lừa được tất cả mọi người.

Nước mắt ta lăn xuống gò má rồi rơi lên tay Yến Thời Cảnh, cuối cùng hắn cũng thả ta ra.

''Đừng khóc nữa, nàng về phòng đi, buổi tối Cô sẽ đến tìm nàng.''

Yến Thời Cảnh lau nước mắt cho ta.

''Thật là một cô nương đáng yêu, sao lau mãi mà không hết nước mắt vậy...''

Môi mỏng của Yến Thời Cảnh hơi nâng lên, đôi mắt đen hiện lên chút vui vẻ.

''Điện hạ, thiếp... Thiếp về trước, ngài nhớ ăn bánh ngọt...''

Cuối cùng ta không chịu nổi nữa, lùi về sau nửa bước rồi run rẩy rời đi.

5.

''Tiểu Như, ngươi mau đi thu dọn đồ đạc đi, ta muốn rời đi, Yến Thời Cảnh thật đáng sợ!''

Sau khi trở về, ta không để ý đến Tiểu Như đang ngây người ra, nhét tất cả của hồi môn, đồ trang sức và ngân phiếu vào trong túi.

''Nương nương, ngài sao vậy? Điện hạ ngài ấy...''

''Đừng hỏi nữa, nếu không chạy thì sẽ chết đấy!''

Nhìn một hộp đầy châu báu, ta nén nỗi xót xa, chỉ lấy những thứ nhỏ, còn đa số đều để lại hết.

Sau khi thu thập xong đồ đạc, ta kéo Tiểu Như chạy về phía tường thấp quen thuộc nhất.

Lúc đi theo đuổi Yến Thời Cảnh, ta thường hay trèo vào phủ thái tử chỉ vì muốn nhìn lén hắn thêm vài lần.

Không ngờ, sau khi gả cho Yến Thời Cảnh ta vẫn còn phải trèo qua bức tường kia.

6.

Yến Thời Cảnh mở hộp cơm ra, bên trong là mấy miếng bánh quế đang tỏa ra hương thơm ngọt ngào.

Trên người thái tử phi của hắn cũng có mùi hương ngọt ngào mềm mại.

Yến Thời Cảnh đột nhiên bật cười, hắn cầm lấy hộp cơm, chuẩn bị đi tìm vị thái tử phi thành thân chưa được lâu kia của mình.

Nhưng hắn lại không tìm được Ôn Kiều.

Ôn Kiều cả ngày sẽ chỉ quấn lấy hắn ríu rít đã không còn ở đây nữa rồi.

''Hồi...Hồi bẩm điện hạ, thái tử phi chạy rồi.''

Rất tốt.

Yến Thời Cảnh ngồi trên ghế, cúi đầu vuốt ve bánh quế mềm mại ngọt ngào trong tay.

Nàng phát hiện ra mặt khác của hắn, không chấp nhận được nên đã chạy mất.

Khóe môi Yến Thời Cảnh hơi nâng lên: ''Đi, mang thái tử phi của Cô về đây.''

''Không, để Cô tự mình đi.''

Vừa nghĩ đến tiểu cô nương xinh đẹp hoạt bát kia vì sợ hãi quá độ mà hai mắt ngập cả nước, toàn thân run rẩy cầu xin tha thứ...

Yến Thời Cảnh đột nhiên cảm thấy trong lòng hiện lên sự khoái cảm bệnh hoạn.

Tiểu Kiều Kiều của hắn nên tự cầu phúc đi thì hơn, tuyệt đối đừng để hắn bắt được nhanh như vậy.

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo