Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ta và Tiểu Như bị đưa về phủ thái tử.
Đứng trước cổng chính của phủ thái tử, trong lòng ta lo lắng bất an, nhịp tim đập như trống bỏi, hai tay nắm chặt lại với nhau, trong lòng bàn tay đều là mồ hôi.
''Tiểu...Tiểu thư, trong phủ cũng quá yên tĩnh rồi, yên tĩnh giống như thái tử điện hạ không biết chuyện ngài trốn đi vậy.''
Ta hít sâu một hơi, mang theo Tiểu Như về nơi ở của mình.
Cổng viện của ta đã có một đám nha hoàn đang cúi đầu đợi, vừa thấy ta đã cung kính hành lễ: ''Thỉnh an nương nương.''
Ta tê cả da đầu.
Yến Thời Cảnh ơi là Yến Thời Cảnh, hoặc là chàng hoàn toàn bùng nổ mà thẩm vấn ta, hoặc là làm như chưa từng có chuyện gì xảy ra đi.
Chàng để một đám nha hoàn chặn cửa ta là thế nào...
''Nương nương, điện hạ phân phó, sau khi ngài trở về thì chuẩn bị tốt cho ngài, lát nữa điện hạ sẽ đến đây.''
Dứt lời, nha hoàn đứng đầu không nói gì mà đưa ta vào trong phòng.
Các nàng thuần thục gỡ tóc ta, y phục cũng cởi ra, đặt ta vào trong thùng tắm đã sớm chuẩn bị xong.
Đột nhiên mấy nha hoàn ở ngoài hầu hạ thi lễ một cái.
''Điện hạ vạn an.''
Ta lập tức giật mình, thiếu chút nữa nhảy ra khỏi thùng tắm.
Nhớ lại ngày phát hiện ra bí mật của Yến Thời Cảnh, ánh mắt điên cuồng mang theo sát ý của hắn...
Ta bị dọa sợ ôm hai vai, chìm sâu xuống thùng tắm thêm chút nữa.
''Lui xuống đi.''
Là Yến Thời Cảnh.
Giọng nói trầm thấp lạnh nhạt kia, có hóa thành tro ta cũng không thể quên được.
Ta đã từng yêu c.hết giọng nói như thiên tiên này của hắn.
''Kiều Kiều, cuối cùng Cô cũng bắt nàng về được rồi.''
Bàn tay ấm áp của nam nhân xoa lên vai ta, di chuyển giữa bả vai và cổ của ta.
Hắn cúi thấp người, nhẹ nhàng nói bên tai tai: ''Kiều Kiều, nàng nói xem, là ai cho nàng lá gan trốn khỏi Cô? Hả?''
Ta nhắm chặt mắt, răng cắn chặt lấy cánh môi.
Không cần nhìn ta cũng biết, lúc này đôi mắt đen như bảo thạch của Yến Thời Cảnh nhất định đang có một ngọn lửa điên cuồng.
Thấy ta không nói gì, Yến Thời Cảnh cười lạnh một tiếng, trong giọng nói mang theo sự vui vẻ.
''Vì sao Kiều Kiều không dám quay đầu nhìn Cô?''
Nói xong Yến Thời Cảnh dùng một cánh tay ôm lấy ta từ trong thùng tắm ra ngoài, hắn kéo khăn tắm treo bên cạnh quấn lấy người ta, bọc ta thành một quả bóng nhỏ.
''Điện hạ... Điện hạ, ta sai rồi.''
Nghe vậy, đuôi mắt Yến Thời Cảnh hơi ửng lên, mắt đen thâm trầm nhìn ta chằm chằm, trong ánh mắt là sự bệnh hoạn điên cuồng và ham muốn chiếm hữu.
''Biết sai rồi?''
Ta vội vàng gật đầu như gà mổ thóc: ''Biết sai, điện hạ, ta không chạy nữa...''
Yến Thời Cảnh không nói gì, hắn dùng khăn trong tay lau tóc cho ta.
Lòng ta càng thêm bất an, ta luôn cảm thấy Yến Thời Cảnh dường như đang còn chiêu gì nữa chưa làm...
Động tác của Yến Thời Cảnh vô cùng dịu dàng, hắn nhanh chóng lau khô tóc cho ta, sau đó lại giúp ta mặc áo trong.
Ta không khỏi đỏ mặt.
Thật ra không phải là ta sợ Yến Thời Cảnh, ta cũng không muốn thật sự rời khỏi hắn.
Ngược lại, ta rất yêu Yến Thời Cảnh, rất yêu rất yêu hắn.
Thứ ta sợ là thái độ không lạnh không nóng, lạnh nhạt của hắn đối với ta.
Lúc hắn nhiệt tình với ta nhất chính là ngày hắn trúng độc và ngày chúng ta thành thân.
Ta sợ hãi, sợ khi mình phát hiện ra bí mật của hắn rồi sẽ bị hắn tàn nhẫn sát hại, ta sợ mình trong lòng hắn cũng chỉ là một con giun dế không quan trọng gì.
Vậy mà bây giờ Yến Thời Cảnh lại chủ động lau tóc cho ta...
Ta ngày càng không hiểu hắn.
Sau khi tất cả đã xong xuôi, Yến Thời Cảnh bế ta lên rồi đặt xuống giường.
Ta níu lấy tay áo Yến Thời Cảnh, nhẹ giọng nhắc nhở hắn: ''Điện hạ... Thật ra trong bụng ta đã có hài tử, không thể cùng phòng với chàng được.''
Hầu kết Yến Thời Cảnh hơi động đậy, đôi mắt như đầm lầy sâu thẳm chăm chú nhìn ta, khuôn mặt tuấn tú như tiên nở nụ cười sâu xa: ''Kiều Kiều đang nghĩ gì vậy?''
Hắn nhẹ nhàng xoa bụng ta lẩm bẩm: ''Kiều Kiều đã có thai, Cô sẽ không làm gì nàng trong thời gian nàng mang thai.''
Ta nâng mắt nhìn hắn, không nhịn được mà nở nụ cười ngượng ngùng.
Hóa ra Yến Thời Cảnh cũng sẽ có lúc dịu dàng như vậy...
Ta không kìm được mà nghĩ, ta và hắn có tính là truy thê hỏa táng tràng không?
Lúc trước hắn đối với ta hờ hững lạnh nhạt, còn dọa ta sợ, nhưng ta đột nhiên bỏ chạy, có phải lúc đó hắn mới bất ngờ phát hiện trong lòng mình có ta không?
Hì hì, thật cẩu huyết, nhưng ta rất vui.
Hả?
Ta hoảng sợ ngẩng đầu nhìn hắn: ''Điện hạ, chàng làm gì vậy?''
Không biết Yến Thời Cảnh lấy đâu ra một sợi dây xích dài, một đầu khóa vào cổ tay ta, đầu còn lại khóa vào cột giường.
''Chàng... Chàng khóa ta lại làm gì, chàng mau thả ta ra!''
Ta hoảng sợ kéo y phục Yến Thời Cảnh, muốn hắn mở xích cho mình.
Yến Thời Cảnh mỉm cười, thỏa mãn nhìn kiệt tác của mình.
''Thật tốt, Kiều Kiều, cuối cùng lần này nàng cũng không chạy thoát nữa rồi.''
Hắn ôm ta vào lòng, đưa tay lau sạch nước mắt trên mặt ta: ''Đừng khóc, Kiều Kiều, Cô nhìn thôi cũng đau lòng.''
''Tại sao chàng lại muốn nhốt ta? Ta đã nói rồi, ta sẽ không chạy nữa, chàng muốn làm gì?''
Ta dùng sức giãy dụa muốn đẩy Yến Thời Cảnh lùi ra.
Nhưng lồng ngực của Yến Thời Cảnh quá rắn chắc, ta làm thế nào cũng không đẩy được hắn, ngược lại còn bị hắn giam cầm trong lồng ngực.
Nếu đổi thành bình thường, có lẽ ta sẽ vui chết mất.
Đương nhiên nếu bỏ qua sợi dây xích trên tay ta.
Yến Thời Cảnh nhìn ta, cảm xúc dâng trào, khàn giọng nói: ''Tiểu Kiều Kiều, nàng không ngoan chút nào, Cô vẫn phải giam nàng bên người mới cảm thấy yên tâm được.''
''Ngươi nhốt ta như thế này khác súc vật ở chỗ nào chứ?''
Chút ngọt ngào trong lòng lập tức biến mất, Yến Thời Cảnh đúng là một tên điên!
Mùi hương tuyết tùng trên người hắn kích thích đầu não ta, trong đôi mắt âm trầm bệnh hoạn là ngọn lửa điên cuồng.
Trong lòng ta hơi hồi hộp, đột nhiên ta nhớ đến một chuyện.
Mùi hương này, giọng nói này, cả đôi mắt này nữa...
''Ngươi...Ngươi là người trong khách điếm!''
Ta nghiến răng nghiến lợi, vừa thẹn vừa giận đánh hắn.
Hay lắm Yến Thời Cảnh, hóa ra từ đầu đến cuối hắn đều nắm ta trong lòng bàn tay mà đùa giỡn!
Yến Thời Cảnh nghe xong càng vui vẻ hơn: ''Ừm, Kiều Kiều còn thông minh hơn so với tưởng tượng của Cô!''
Ghê tởm, ghê tởm!!!
Ta nhìn sai thật rồi, vậy mà ta lại ngu ngốc cho rằng Yến Thời Cảnh là quân tử nhẹ nhàng.
Tên này rõ ràng là đen đến mức không thể đen được nữa mới đúng!
Ta càng giãy dụa Yến Thời Cảnh càng ôm ta chặt hơn, giọng nói dễ nghe trầm thấp lại lần nữa nhẹ nhàng vang lên bên tai ta: ''Ngoan, Kiều Kiều đừng nghịch nữa, bôn ba cả ngày nàng cũng mệt rồi, ngủ một giấc đi.''
Theo giọng nói trầm ấm dịu dàng của Yến Thời Cảnh, mí mắt ta ngày càng nặng, cuối cùng không chịu nổi nữa mà nằm yên ngủ say trong ngực Yến Thời Cảnh.
Ánh mắt Yến Thời Cảnh đều là tình ý và sự bệnh hoạn không thể che giấu: ''Sao trước kia ta lại không phát hiện dáng vẻ ngủ say của Kiều Kiều dễ thương như vậy chứ?''
Từ ngày đó trở đi, Yến Thời Cảnh nhốt ta ở trong phòng, không cho phép ta ra ngoài.
''Nương nương, ngài ăn một chút đi, trong bụng ngài còn có tiểu thái tôn, lỡ như đói quá xảy ra chuyện nguy hiểm đến tính mạng thì sao?''
Trong tay Tiểu Như cầm hộp cơm, trong hộp cơm là đồ ăn được chế biến tinh xảo tỏa ra mùi hương mê người tiến thẳng vào khoang mũi ta.
Bụng ta không khỏi kêu vài tiếng kháng nghị.
''Không ăn, lúc nào Yến Thời Cảnh thả ta ra ta sẽ ăn.''
Ta ôm bụng xoay người, dứt khoát nhắm mắt làm ngơ.
Ta không quên bịt mũi, không ngửi thấy mùi thơm thì sẽ không đói.
''Nhưng mà... Nương nương, điện hạ đang quá tức giận nên mới nhốt ngài lại thôi, ngài bình tĩnh nói chuyện với điện hạ là được mà, sao ngài phải không ăn không uống làm khổ bản thân như vậy chứ?''
Tiểu Như tận tình khuyên bảo thuyết phục ta, sau đó nàng ấy đặt hộp cơm có đồ ăn tinh xảo lên bàn.
''Ngươi đi nói cho hắn, hắn thả ta ra ta sẽ ăn cơm, nếu không ta sẽ chết đói ở chỗ này, một thi hai mệnh!''
Ta tức giận ném gối đầu xuống đất, cả người chui vào trong chăn.
Đáng ghét, vì sao trong chăn rồi vẫn có thể ngửi được mùi của thức ăn vậy!
Ta không khỏi cảm thấy thương xót cho tình cảnh bây giờ của mình.
Yến Thời Cảnh hắn đúng là... Hu hu, quá biến thái.
Ta mới chỉ xem cảnh nhốt người như thế này ở trên phim truyền hình, nhưng ta không thể ngờ rằng chuyện cẩu huyết như thế này lại có thể xảy ra trên người người.
Phải khi Yandere xuất hiện bên cạnh mình thì bản thân mới có cảm giác bối rối.
Dây xích lung lay trên tay phát ra tiếng lanh lảnh, ta vừa cảm thấy uất ức lại vừa tức giận, còn có chút khó chịu nữa.
Yến Thời Cảnh không thả ta ra một ngày thì ta sẽ tuyệt thực một ngày, để xem hắn có sốt ruột không.