Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nam nhân đeo mặt nạ vừa dứt lời, vẻ mặt của ta đã lập tức cứng lại.
Không thể nào không thể nào, ta cho rằng hắn muốn giết ta, kết quả hắn lại khao khát thân thể ta là như nào?
''Cái đó... Đại ca, đại hiệp, có thể đổi cách khác không? Không dám giấu ngài, ta đã có vị hôn phu...''
Nghe vậy, nam nhân mặt nạ hơi nheo mắt: ''Ồ? Vậy ngươi nói xem vị hôn phu kia của ngươi là ai?''
Ta: ''...''
Giờ phút này, trong lòng ta không khỏi suy nghĩ.
Người trước mắt này lợi hại hay phu quân Yến Thời Cảnh kia của ta lợi hại?
Nhưng nếu ta nói cho hắn biết phu quân ta chính là thái tử điện hạ Yến Thời Cảnh thì hắn sẽ thả ta đi sao?
Nếu như nam nhân đeo mặt nạ này có thù với Yến Thời Cảnh thì sao?
Thật mâu thuẫn.
Ít nhất tên điên Yến Thời Cảnh vẫn còn cho ta thể diện của một thái tử phi.
Nhưng nếu như bị nam nhân đeo mặt nạ không biết thân phận này bắt đi...
''Ta... Vị hôn phu của ta là người trong hoàng thất, đại ca, ngài anh tuấn như vậy, lại còn cao lớn khỏe mạnh, thuộc hạ thì nhiều, chắc chắn ngài không thiếu một nữ nhân như ta đúng không? Ngài mở lòng từ bi thả ta đi đi... Dù sao dưa hái xanh cũng không ngọt nha...''
Có lẽ bị ta chọc cười, nam nhân đeo mặt nạ cười một tiếng, một tay kéo ta từ dưới đất lên rồi đặt ta ngồi lên đùi hắn.
Bàn tay hắn vuốt ve mái tóc ta, gương mặt ta.
''Ngọt hay không ngọt... Chẳng phải bản tọa bẻ xuống ăn thử rồi sẽ biết hay sao?''
Ta khóc không ra nước mắt.
Tên điên, đúng là một tên điên, tên này khó chơi quá!
Bỗng nhiên một mùi hương mát lạnh như tuyết tiến vào khoang mũi.
Rất quen thuộc... Mùi hương giống như đúc với mùi hương trên người Yến Thời Cảnh.
Lúc trước ngày nào ta cũng theo sau Yến Thời Cảnh, trên người hắn có mùi gì ta hóa thành tro cũng nhớ được.
Cũng quá trùng hợp rồi, chẳng lẽ hương tuyết tùng phổ biến thế à, ngay cả người trong giang hồ cũng thích luôn sao?
''Sao thế, ngươi là chó nhỏ à? Sao cứ hít hít người bản tọa vậy?'' Khóe miệng nam nhân đeo mặt nạ vui vẻ nâng lên, tay xoa xoa mũi ta.
Ta lập tức lấy lại tinh thần, kinh hãi phát hiện...
Động tác của hắn ta mang theo chút cưng chiều là thế nào?
Cưng chiều! Cứu mạng, đại ca giang hồ vừa gặp được mấy phút lại làm động tác thân mật như vậy với ta, ta đang nằm mơ sao?
Hay là mị lực của ta nhiều đến mức không thể ngăn cản được rồi?
''Cái đó... Đại ca, ta thật sự không thể đi cùng ngươi, ta còn muốn đi tìm vị hôn phu của ta...''
''Ồ? Ngươi nói vị hôn phu của ngươi là người trong hoàng thất, đúng lúc bản tọa cũng quen mất người trong hoàng thất, không biết vị hôn phu của ngươi là người nào?''
Hắn nói hắn biết người trong hoàng thất.
Nhưng mà... biết cũng đâu có nghĩa là có mối quan hệ tốt đâu?
Người như Yến Thời Cảnh, bên ngoài làm bộ khiêm tốn, sau lưng không chừng gây thù chuốc oán không ít đâu.
Nói không chừng nam nhân này chính là kẻ thù của Yến Thời Cảnh cũng nên...
''Vị...Vị hôn phu của ta là...là nhi tử chưa chào đời của thái tử điện hạ! Mẫu thân của ta và thái tử phi đã bàn trước với nhau rồi, hai người đã ước định, nếu hài tử chào đời là một nam một nữ sẽ kết thành phu thê...''
Lời vừa nói ra ta đã hận đến mức không thể cắn đứt đầu lưỡi mình.
Lời ngu ngốc gì thế này...
Đứa nhỏ trong bụng ta chưa đến một tháng, còn chưa thành hình đã có một vị hôn thê mười mấy tuổi rồi à?
Nghe đã thấy lạ.
Ta cẩn thận ngẩng đầu lên nhìn sắc mặt nam nhân kia.
Ừ... Không thấy gì cả, người ta đeo mặt nạ mà.
Ta chỉ có thể thấy đôi mắt cực giống Yến Thời Cảnh đang cong cong nhìn ta.
Giống như nghe được chuyện gì rất buồn cười vậy.
''Hóa ra là vị hôn thê của tiểu thái tôn.''
Giọng nói nam nhân mang theo ý cười: "Vậy được, đúng lúc bản tọa cần vào kinh thành một chuyến, ta tiện đường mang ngươi đến phủ thái tử luôn.''
???
Không phải chứ? Đại ca, ngươi có biết ngươi đang nói cái gì không vậy?
Ta mới trốn từ phủ thái tử ra đấy, giờ ngươi lại muốn mang ta quay lại?
Ta không thể nào chống đối lại hắn, thế là sau khi tạnh mưa, nam nhân đeo mặt nạ mang theo ta xuất phát.
Nam nhân trực tiếp nhảy lên ngựa, sau đó kéo ta lên cùng.
Ta ngồi phía trước, nam nhân đeo mặt nạ đen ngồi phía sau lưng ta, một đôi tay mạnh mẽ cứng rắn vòng qua người ta.
Lưng ta dính vào ngực hắn, ta thậm chí còn có thể cảm nhận được nhịp tim đang đập mạnh của hắn.
Cơ thể ta cứng lại, ta căng thẳng cắn môi.
Nếu ta thật sự bị hắn đưa về phủ thái tử thì sao bây giờ... Ta thật sự không muốn về phủ thái tử, ta không biết nên đối mặt với Yến Thời Cảnh như thế nào.
''Hắt xì! Hắt xì!''
Lúc chuẩn bị xuất phát, ta hắt xì hai cái, nhịn không được mà xoa mũi rên rỉ.
Có lẽ do hôm qua dính mưa nên bị cảm lạnh rồi.
Nam nhân đeo mặt nạ im lặng một chút rồi nói: ''Hạc Nhất, đến nhìn thử xem có phải nàng bị nhiễm phong hàn rồi không.''
''Vâng.''
Nam tử đeo mặt nạ ôm ta xuống ngựa, để một người áo đen bắt mạch cho ta.
Nói thật, trong lòng ta vô cùng thấp thỏm.
Ta khẩn trương bất an nhìn hắn, nhịp tim như đánh trống.
Nếu như hắn biết chuyện ta mang thai...
Được rồi được rồi, không phải chỉ là mang thai thôi sao, ta và hắn không quen biết gì nhau, hắn cũng đâu thể quản được.
Ta gắng gượng an ủi mình một hồi, mở to mắt nhìn sắc mặt người áo đen kia ngày càng trở nên kì lạ.
''Chuyện này... Chủ tử, vị công nương này, nàng...''
Nam nhân đeo mặt nạ nhíu mày: ''Nàng làm sao?''
Người áo đen: ''Chủ tử, vị cô nương này đã mang thai hơn một tháng.''
Ta che phần bụng dưới bằng phẳng, cẩn thận nhìn nam nhân đeo mặt nạ.
''Mang thai...''
Không hiểu vì sao ta lại nghe được sự vui vẻ và kích động trong giọng hắn.
Không phải chứ?
Rõ ràng trước đó hắn còn nói ta làm người của hắn, bây giờ biết ta mang thai sao lại vui thành dạng này rồi?
Đúng là người kì lạ.
Tiểu Như đột nhiên gan dạ tiến lên nhỏ giọng nói: ''Đại nhân, trong bụng tiểu thư nhà chúng ta còn có hài tử, không thể cưỡi ngựa được, nếu không cẩn thận sẽ sinh non...''
Nghe vậy, ánh mắt nam nhân đeo mặt nạ nhìn về phía ta, hắn nhíu mày: ''Vì sao ngươi có thai lại không nói? Nếu như lúc cưỡi ngựa có xảy ra chuyện gì thì bản tọa biết làm thế nào?''
Ta chột dạ cúi thấp đầu, ta đâu dám nói với hắn...
Nhìn dáng vẻ khẩn trương này của hắn giống như đứa nhỏ trong bụng ta là con của hắn vậy...
Ta gãi đầu một cái, trả lời bằng giọng nói nhỏ như muỗi kêu: ''Ta cũng vừa mới biết thôi nha...''
''Đi tìm một cỗ xe ngựa tốt nhất, đưa nàng về phủ thái tử.''
''Vâng, chủ tử.''
Mày kiếm của nam nhân nhíu chặt lại, đáy mắt là sự u ám giống như bầu trời trước khi nổi bão.
Khi biết thái tử phi của hắn mang thai.
Yến Thời Cảnh thiếu chút nữa đã không khống chế nổi bản thân mà ôm chặt nàng vào lòng.
Niềm hạnh phúc khi được làm phụ thân như một cơn sóng thần nhấn chìm lấy hắn, hắn không thể nào tưởng tượng được một cô nương mềm mại nhỏ nhắn như Ôn Kiều lại đang mang thai một đứa bé trong bụng.
Nhìn khuôn mặt bẩn thỉu của Ôn Kiều, có lẽ do nàng tự bôi tro than lên mặt vì muốn chạy trốn, để hắn không tìm được nàng.
Nhưng Ôn Kiều, nàng ngốc thật đấy.
Nàng cảm thấy nếu như không phải ta ra lệnh thì nàng có thể rời khỏi kinh thành sao?
Yến Thời Cảnh ngồi trên lưng ngựa đi đằng trước, hắn không kiềm chế được mà quay đầu nhìn thoáng qua xe ngựa phía sau.
Bên trong xe ngựa là một tiểu cô nương vừa giảo hoạt lại vừa ngốc nghếch.
Yến Thời Cảnh đột nhiên suy nghĩ, nếu như hắn không cho người bắt mạch cho Ôn Kiều, đứa nhỏ trong bụng Ôn Kiều có phải sẽ có khả năng bị sinh non vì xóc nảy không?
Nghĩ đến đây, Yến Thời Cảnh không nhịn được nữa, hắn lên tiếng: ''Hạc Nhất, đi mua chăn lông đến đây, đưa thái... đưa cho cô nương trong xe ngựa nằm.''
Ha, thiếu chút nữa nói ba chữ ''thái tử phi'' luôn rồi.
Yến Thời Cảnh sẽ không vì chuyện Ôn Kiều mang thai mà dịu dàng thương tiếc với nàng.
Lần bỏ trốn này của Ôn Kiều đã nhắc nhở Yến Thời Cảnh một chuyện.
Tiểu Kiều Kiều nhà hắn không phải một cô nương trung thực, để nàng sau này chỉ có thể ngoan ngoãn ở bên cạnh mình, sau khi về nhà hắn nhất định phải trừng phạt nàng thật nặng mới được.