Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
6
Cô ta ngồi phịch xuống ngay cạnh tôi.
"Trần Hữu, cậu là kẻ bám đuôi à? Giang Trình đi đến đâu cậu bám theo đến đó?"
Giọng điệu của Linh Tử tràn đầy sự chế giễu.
Tôi ngửi thấy mùi rượu nồng nặc trên người cô ta.
Hèn chi lại chạy qua đây làm loạn.
Lông mày chị dâu lập tức nhíu lại: "Ăn trúng thứ gì dơ bẩn à? Sao nói chuyện thối thế?"
Linh Tử tức đến mức nhảy dựng lên: "Trần Hữu, mày lấy đâu ra cái mặt dày mà xuất hiện trước mặt Giang Trình thế hả? Năm xưa mày..."
"Linh Tử." Chồng của Linh Tử xuất hiện kịp thời, kéo cô ta đứng dậy.
"Em say rồi, chúng ta về thôi."
Linh Tử hất tay chồng ra, chỉ vào mặt tôi chửi: "Trần Hữu, tao mà là mày thì tao đã..."
"Tiếc là cậu không phải là tôi." Tôi chậm rãi đứng dậy, lạnh lùng nhìn cô ta.
"Năm xưa lúc lén dùng mỹ phẩm của tôi, có phải cậu đã rất ao ước được làm tôi không?"
Ánh mắt Linh Tử dần dần trở nên hoảng sợ.
Có lẽ nằm mơ cô ta cũng không ngờ tôi lại biết những chuyện cô ta làm năm xưa.
"Còn cả chuyện cậu bạn khoa Sinh học đến xin số điện thoại của tôi nhưng cậu lại lén đưa số của mình cho cậu ấy, rồi còn lập một cái nick WeChat phụ để liên lạc với người ta..."
"Lúc đó, cậu cũng rất muốn được trở thành tôi nhỉ?"
Những ký ức đã phủ bụi bấy lâu nay bỗng chốc hiện về rõ mồn một.
"Nghe nói cậu còn nhận của người ta một cái túi LV nữa. Nếu cậu ấy không trực tiếp đến hẹn tôi đi ăn cơm thì tôi cũng không biết cô bạn cùng phòng tốt bụng đã làm những chuyện gì sau lưng mình đâu."
Tối nay chúng tôi đến một quán bar nhạc nhẹ (pub).
Nhạc êm dịu, không có DJ ồn ào, cũng không có cảnh nhảy nhót điên cuồng.
Giọng tôi không lớn nhưng cũng đủ để những người xung quanh nghe rõ mồn một.
Sắc mặt Linh Tử đã trở nên trắng bệch.
Chồng cô ta cũng đang nhìn vợ mình bằng ánh mắt không thể tin nổi.
Chị dâu nghi ngờ nhìn tôi một cái, muốn nói lại thôi.
Có vẻ chị muốn hỏi, nếu tôi và Linh Tử đã có nhiều chuyện không vui như vậy thì tại sao tôi còn đi làm phù dâu cho cô ta?
Tôi gượng cười nhếch mép.
Lúc đầu khi nhận được lời mời của Linh Tử, tôi tưởng cô ta chỉ muốn khoe khoang với tôi.
Nhưng chồng cô ta lại là bạn thân của Giang Trình.
Tôi nghĩ rằng nếu mình đi thì có lẽ sẽ gặp được Giang Trình.
Nếu không thì đời nào tôi chịu đi làm phù dâu cho cô ta chứ?
Sau một thoáng im lặng, Linh Tử cuối cùng cũng mất hết lý trí.
Cô ta chỉ vào tôi, gào thét chửi rủa: "Trần Hữu, mày lôi mấy chuyện vớ vẩn này ra nói, chẳng qua là muốn đánh lạc hướng mọi người, để họ quên đi chuyện năm xưa mày đã đá Giang Trình như thế nào phải không?"
Vẻ mặt Linh Tử điên loạn: "Bây giờ mày hối hận lắm rồi chứ gì? Cái loại con gái ham giàu chê nghèo, hám tiền như mày mà cũng xứng với Giang Trình sao?"
Gào xong, cô ta bắt đầu cười lớn ha hả.
"Không phải mày quen thằng khác rồi sao? Sao không thấy đâu? Chẳng lẽ bị người ta đá rồi hả? Ha ha ha..."
7
Nghe đến đây, tôi đã có thể khẳng định chắc chắn rằng giữa tôi và Giang Trình tồn tại một hiểu lầm nào đó mà tôi không hề hay biết.
Tôi biết bây giờ không phải là lúc thích hợp để ôn chuyện cũ.
Nhưng suy nghĩ của tôi lại không kiểm soát được mà bắt đầu hồi tưởng về những chuyện xảy ra năm năm trước.
Tôi rất chắc chắn rằng mình chưa từng làm chuyện gì gây hiểu lầm.
Vậy tại sao Linh Tử lại có thể khẳng định chắc nịch rằng tôi tham phú phụ bần mà bỏ rơi Giang Trình?
Tại sao lại nói tôi đã ở bên người khác?
Ngay cả đám anh em bên cạnh Giang Trình cũng đều cho rằng tôi đã làm chuyện có lỗi với anh...
Nhưng rõ ràng tôi chẳng làm gì cả.
Còn chưa đợi tôi nghĩ ra nguyên do, chị dâu đã thẳng tay tát mạnh vào mặt Linh Tử ngay trước mặt mọi người.
Chị dâu bình thường hay tập gym nên lực của cái tát này cực mạnh.
Một tiếng "bốp" vang lên, thu hút sự chú ý của tất cả mọi người xung quanh.
Khách khứa trong quán đều đang ngoái nhìn về phía này.
Chị dâu lạnh lùng nói: "Cô ăn nói hàm hồ cái gì đấy? Cái gì mà Hữu Tử nhà chúng tôi tham phú phụ bần? Con bé bỏ rơi Giang Trình lúc nào, yêu người khác lúc nào hả?"
Chị dâu hừ một tiếng: "Hôm nay cô mà không đưa ra được bằng chứng thì cứ đợi mà hầu tòa đi."
Thấy Linh Tử bị đánh, mấy người đi cùng bọn họ bắt đầu ngứa mắt, không ngồi im được nữa.
"Chị là ai hả mà che chở cho Trần Hữu như thế? Chị có biết cô ta là loại người nào không?"
"Đúng đấy, năm xưa cô ta..."
Chị dâu tôi lườm người đó cháy mắt.
"Bà đây là ai liên quan đếch gì đến mày? Hữu Tử nhà tao là người thế nào, tao rõ hơn bất cứ ai trong số tụi bây."
Nghe đến đây, cuối cùng tôi cũng hoàn hồn lại.
Tôi ngước mắt nhìn về phía Giang Trình, anh cũng đang nhìn tôi, chỉ là trên gương mặt thoáng hiện lên vài phần mờ mịt.
"Năm xưa tôi làm sao?" Tôi lạnh lùng hỏi.
"Mày còn mặt mũi mà nhắc tới à?" Nghe tôi nhắc chuyện xưa, Linh Tử đang say rượu lại bắt đầu gào lên.
"Trần Hữu, hôm sinh nhật Giang Trình mày đã làm những gì, chẳng lẽ mày quên rồi sao?" Một người bạn của Giang Trình mỉa mai đáp lại.
8
Sinh nhật...
Tôi chợt bừng tỉnh, cuối cùng cũng hiểu ra lý do tại sao bọn họ đều nhất trí cho rằng tôi đã bỏ rơi Giang Trình.
Giây phút này, tôi đã quên béng mất việc Giang Trình là người đã có bạn gái.
Tôi không nhịn được mà quay sang chất vấn: "Vậy nên đây là lý do năm đó anh không từ mà biệt sao?"
Nghe tôi chất vấn, sắc mặt Giang Trình càng thêm lạnh lẽo.
Anh mấp máy môi nhưng cuối cùng vẫn không thốt ra được những lời châm chọc.
Chị dâu tôi thì không ngồi yên được nữa: "Mấy người nói chuyện có thể đừng nói một nửa được không?"