Anh Là Duyên Phận Chẳng Thể Lấp Đầy Trong Tim - Chương 4

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Tôi xoay người, bình tĩnh nói với chị dâu: "Năm năm trước, vào ngày sinh nhật Giang Trình, em đã hẹn trước là sẽ cho anh ấy một bất ngờ nhưng đi được nửa đường thì nhận được điện thoại của anh trai, báo bà nội đột nhiên bị xuất huyết não..."


"Lúc đó em đang lái xe nên không báo trước cho Giang Trình, đến bệnh viện thì..."


Lời tôi còn chưa dứt, tôi đã thấy sắc mặt Giang Trình thay đổi đột ngột.


Anh đẩy những người bên cạnh ra, sải bước lao nhanh về phía tôi.


Giang Trình nắm chặt lấy cổ tay tôi, không dám tin hỏi lại: "Em nói cái gì?"


Có lẽ vì đã biết được mấu chốt vấn đề, lúc này tôi đã hoàn toàn bình tĩnh lại.


Tôi hất tay anh ra, nói: "Vào sinh nhật của anh năm đó, không phải em cố ý lỡ hẹn. Lúc đó em đang trên đường đi rồi thì đột nhiên nhận được tin bà nội phải vào viện cấp cứu."


"Thế nên em mới tạm thời đổi hướng đi đến bệnh viện..."


Tôi nhớ lại tâm trạng lúc đó, bất lực nói: "Quan hệ giữa em và bà nội trước giờ luôn rất tốt. Lúc đó tâm trạng em rất hoảng loạn, lại đang lái xe nên không dám mạo hiểm gọi điện cho anh."


Lúc ấy tôi mới lấy bằng lái chưa lâu, lái xe chưa thạo.


Cộng thêm việc biết tin bà nội đang cấp cứu, trong lòng rối bời nên càng không dám phân tâm.


"Mày nói dối!" Linh Tử không tin lời tôi.


Cô ta chỉ vào mặt tôi, chất vấn: "Theo như mày nói, vậy sau khi đến bệnh viện, sao mày không biết đường báo cho Giang Trình một tiếng?"


Một người bạn của Giang Trình cũng hùa theo: "Đúng thế, cô thừa biết mọi người đều đang đợi cô. Cho dù cô có việc thật thì đến bệnh viện rồi, gọi một cú điện thoại hay gửi một cái tin nhắn cũng đâu có khó khăn gì?"


"Nhưng cô chẳng nói gì cả, cứ thế im hơi lặng tiếng chơi trò mất tích, hại Giang Trình một mình đợi cô ở nhà hàng đến tận nửa đêm."


Lời của cậu ta khiến tim tôi thót lại.


Hóa ra hôm đó Giang Trình đã đợi tôi ở nhà hàng đến tận nửa đêm sao?


9



"Là không khó." Chị dâu chậm rãi mở lời.


Chị ngẩng đầu nhìn Giang Trình rồi nói tiếp: "Hôm đó sau khi Hữu Tử đến bệnh viện, đúng lúc bác sĩ đẩy một người từ phòng cấp cứu ra..."


Chị dâu lộ vẻ bất lực, có lẽ là nhớ lại cảnh tượng lúc đó, khóe môi chị không nhịn được mà hơi cong lên.


"Hữu Tử tưởng người đó là bà nội, sợ quá ngất xỉu ngay tại chỗ, điện thoại cũng rơi xuống đất hỏng mất. Chúng tôi lại không biết hôm đó Hữu Tử có hẹn với cậu..."


Giang Trình ngẩn ngơ nhìn tôi, trong đáy mắt tràn ngập sự kinh ngạc khó tin.


"Trần Hữu, chúng ta nói chuyện đi." Giang Trình chậm rãi nói.


"Nói ngay tại đây đi." Chị dâu giữ chặt lấy tôi, giọng điệu không cho phép từ chối: "Đúng lúc đám bạn của cậu đều hiểu lầm Hữu Tử nhà chúng tôi, vậy thì cứ nói rõ trước mặt mọi người đi."


"Có hiểu lầm gì, mọi người ba mặt một lời cho rõ ràng, tránh để sau này ra ngoài lại ăn nói lung tung, làm hỏng danh dự của Hữu Tử."


Tôi siết chặt tay chị dâu, muốn tìm kiếm chút dũng khí từ chị.


Tôi cố gắng dùng giọng điệu bình tĩnh nhất để nói: "Giang Trình, năm xưa chúng ta ở bên nhau tròn ba năm, em là người thế nào, chẳng lẽ anh không rõ sao?"


Tôi nhắm mắt lại, hít sâu một hơi rồi mới nói tiếp: "Chỉ vì em lỡ hẹn một lần, anh liền hủy bỏ mọi phương thức liên lạc, chơi trò mất tích với em sao?"


Thậm chí suốt năm năm trời, anh chưa từng liên lạc với tôi một lần nào.


Đổi vị trí mà suy nghĩ, nếu là sinh nhật tôi mà Giang Trình lỡ hẹn, lại không liên lạc được thì chắc chắn tôi sẽ tìm đến tận nơi, gặp mặt hỏi cho ra lẽ.


Cho dù là muốn chia tay, cũng không có cái lý nào lại trực tiếp biến mất tăm như vậy.


"Chúng ta bên nhau ba năm, không phải ba ngày. Thực sự ngay cả sự tin tưởng cơ bản nhất với em, anh cũng không có sao?"


Giang Trình nhìn tôi bằng ánh mắt phức tạp, bộ dạng muốn nói lại thôi.


Tôi đang định hỏi cho rõ ràng thì Linh Tử bên cạnh lại lên tiếng chen vào: "Trần Hữu, tao phục mày thật đấy. Đến nước này rồi mà mày còn ở đây giả ngu à?"


Tôi quay đầu nhìn cô ta, cau mày hỏi: "Ý cậu là gì?"


Chuyện đã nói đến mức này rồi, tôi thật sự chẳng cần thiết phải giả vờ làm gì.


Linh Tử cười lạnh liên hồi: "Ý gì á? Sinh nhật Giang Trình hôm đó, mấy đứa bọn tao đều cùng anh ấy đợi mày đến tận nửa đêm."


"Ban đầu gọi điện cho mày vô số lần đều tắt máy, sau đó gần đến mười hai giờ, khó khăn lắm mới gọi được. Kết quả người nghe máy lại là một gã đàn ông."


Trên mặt Linh Tử hiện lên nụ cười đầy ác ý.


Cô ta dùng ánh mắt mà tôi không hiểu nổi đánh giá tôi từ trên xuống dưới rồi mới tiếp tục: "Nửa đêm nửa hôm như thế, phải là quan hệ thế nào thì mới có người khác giới nghe điện thoại của mày chứ?"


10



Lời của Linh Tử khiến tôi sững sờ trong giây lát.


Bởi vì chuyện cô ta nói, nhất thời tôi hoàn toàn không nhớ là đã từng xảy ra.


Nhưng tôi cảm thấy cô ta chắc không nói dối.


Dù sao những người có mặt năm đó, hiện giờ hầu như đều đang ở đây.


Hơn nữa với sự hiểu biết của tôi về Giang Trình, bất kể giữa chúng tôi có ân oán gì, anh ấy cũng không thể trơ mắt nhìn người khác vu khống tôi như vậy.


Ngay lúc tôi đang trăm mối vẫn chưa có cách giải, chị dâu bỗng nhiên giật giật tay áo tôi.


Vẻ mặt chị dâu phức tạp nói: "Năm đó hình như đúng là có một cuộc điện thoại gọi đến, là anh trai em nghe máy..."


Chị dâu quay sang nhìn Giang Trình, giải thích: "Lúc đó điện thoại của Hữu Tử bị hỏng, là anh trai con bé nhờ người đi mua cái mới."


Nói đến đây, chị dâu thở dài.


"Hôm đó nhiều việc quá, mãi đến tối chúng tôi mới nhớ ra, lắp sim của Hữu Tử vào máy mới. Sau đó thì nhận được một cuộc gọi."


Chị dâu liếc nhìn Giang Trình đầy ẩn ý.


"Đối phương cứ im lặng không nói gì, chúng tôi tưởng là gọi nhầm nên cũng không để tâm. Không ngờ người gọi lại là cậu..."

 
 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo