Anh Tôi Muốn Tôi Đi Hành Đối Thủ Một Mất Một Còn Của Anh Ấy - 3

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

 

Lúc anh muốn khám phá xem tôi là đực hay cái, tôi trực tiếp vặn vẹo thân mình, trốn đi chỗ khác.

 

Lúc anh tóm tôi lại, tôi đã cắn vào cánh tay anh một cái.

 

“Hít, biết cục cưng là một cô bé hay xấu hổ rồi.”

 

“Nhưng không có sự đồng ý của ba là không thể cắn ba nữa đâu nhé, nếu không ba sẽ ném em ra ngoài đấy.”

 

Dù miệng anh nói vậy.

 

Nhưng sau này khi tôi cứ hở tí là lại lao vào cắn anh một trận tơi bời, hoặc là quấn chặt lấy cổ, lấy cánh tay hay cái eo thon của anh.

 

Anh đều mặc cho tôi quậy phá lăn lộn, mặt đầy vẻ nuông chiều.

 

 

Mọi người đều biết Bùi Khinh Trần có một con thú cưng rất được lòng anh, đi đâu cũng mang theo.

 

Và không một ai có thể lại gần.

 

Có lần Bùi Khinh Trần đưa tôi đi bàn chuyện làm ăn, tình cờ gặp được anh tôi.

 

Anh ấy nhìn mấy vết cắn trên tay Bùi Khinh Trần do tôi gây ra, âm thầm giơ ngón tay cái với tôi, ám chỉ tôi làm tốt lắm.

 

Nhưng nếu Bùi Khinh Trần mà cởi hai cúc áo sơ mi trên cùng ra, chắc anh ấy sẽ thấy được trên ngực Bùi Khinh Trần cũng có vết cắn của tôi.

 

Anh tôi hưng phấn dùng ngôn ngữ loài rắn bảo tôi phải tiếp tục phát huy.

 

Bùi Khinh Trần thấy vậy, liền giấu bàn tay đang quấn tôi ra sau lưng, ánh mắt cảnh giác nhìn anh ấy.

 

“Tôi cảnh cáo anh, đừng có ý đồ xấu gì với con rắn của tôi, nếu không đừng trách tôi không khách sáo.”

 

An Tiểu Thảo khinh bỉ nhìn anh một cái.

 

“Xì, ai thèm chứ.”

 

Nói xong, anh ấy quay đầu bỏ đi luôn.

 

Cha Bùi cũng nghe nói đến sự tồn tại của tôi, lập tức gọi một cuộc điện thoại tới.

 

“Bùi Khinh Trần, bảo con đi xem mắt thì con không đi, bảo con tự đi tìm bạn gái con cũng không chịu tìm, suốt ngày chỉ biết vờn con rắn rách kia của con.”

 

“Con gái của chú Lâm của con vừa trở về từ nước ngoài, ngày mai sẽ tổ chức tiệc chào mừng con bé, con muốn đến thì đến, không muốn đến cũng phải đến, nếu không ba không dám bảo đảm di vật mẹ con để lại có tồn tại được hay không đâu.”

 

Bùi Khinh Trần khẽ chửi thề một tiếng rồi cúp điện thoại.

 

Xem mắt ư?

 

Nếu Bùi Khinh Trần có bạn đời rồi, có phải anh sẽ vứt bỏ tôi không?

 

Dù sao thì nam nữ thụ thụ bất thân, nói đi cũng phải nói lại, dù gì tôi cũng là một cô gái.

 

Hơn nữa sớm muộn gì cũng có ngày tôi hóa thành hình người.

 

Nghĩ đến đây, tâm trạng tôi bỗng chốc chùng xuống.

 

Buổi tối, Bùi Khinh Trần muốn ôm tôi ngủ.

 

Nhưng tôi lại cuộn tròn thành một cục trong góc.

 

“Sao thế? Cục cưng.”

 

“Giận rồi à? Đừng giận nữa có được không?”

 

Anh cởi áo khoác ra.

 

Tôi quay đầu sang chỗ khác.

 

Hừ, dù có dùng sắc đẹp dụ dỗ cũng không được đâu.

 

Hôm nay anh có thể dùng sắc đẹp dụ dỗ con rắn là tôi đây, ngày mai anh cũng có thể dùng nó để đi dụ dỗ người phụ nữ khác.

 

Đồ đàn ông tồi.

 

“Đêm nay cho phép em ngủ trên cơ ngực của tôi, có ngủ không?”

 

Nghe thấy câu này, lần đầu tiên tôi có phản ứng nhanh nhẹn đến thế.

 

Tôi hăm hở men theo cơ bụng của anh bò thẳng lên ngực.

 

Người đàn ông có cơ ngực lớn thế này, món ngon trước mắt, dĩ nhiên tôi phải nắm bắt cơ hội rồi.

 

Bùi Khinh Trần khẽ cười nhạo một tiếng.

 

“Con rắn háo sắc này.”

 

Dám cười nhạo đại vương rắn ta, tôi nhắm thẳng vào điểm hồng hào kia mà cắn một cái.

 

Người đàn ông cau mày, chắc là bị tôi cắn đau rồi.

 

Nhưng anh không dám lên tiếng.

 

Tôi hơi mệt rồi, vừa cắn vừa ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

 

Trong mơ màng tôi còn loáng thoáng nghe thấy người đàn ông dỗ dành bảo tôi nhả miệng ra.

 

Nửa đêm, tôi cảm thấy nhiệt độ cơ thể người dưới thân cao đến mức bất thường.

 

Nhưng tôi vốn ngủ rất say, không hề suy nghĩ kỹ xem anh đang gặp chuyện gì.

 

Chỉ chép chép miệng rồi rúc sâu vào lòng anh hơn.

 

Tiếng thở dốc nặng nề của người đàn ông vang lên, trong cơn mơ màng tôi như nghe thấy anh giữ chặt eo tôi:

 

“Đừng cử động.”

 

Lúc tỉnh dậy, chỉ còn một mình tôi nằm trong chăn.

 

Người đàn ông dường như đang tắm trong phòng tắm.

 

Mới sáng sớm tắm rửa cái gì chứ?

 

Sau khi tắm xong, anh nhìn thấy tôi đã tỉnh còn hơi ngỡ ngàng.

 

Đứng ngẩn ra đó một lát, anh mới bước về phía tôi.

 

Tôi theo thói quen mà tự nhiên quấn lấy tay anh.

 

Tại sao trên người anh lại lạnh toát thế này?

 

Chẳng lẽ anh vừa tắm nước lạnh sao?

 

Trời lạnh thế này mà tắm nước lạnh, đúng là thần kinh mà.

 

 

Bùi Khinh Trần vẫn đi tham dự bữa tiệc.

 

Có điều anh có mang theo tôi.

 

Tại bữa tiệc, Bùi Khinh Trần ngồi một mình trong góc.

 

Cà vạt không thắt ngay ngắn mà tùy tiện vắt trên cổ.

 

Hai chiếc cúc áo sơ mi trên cùng bị cởi ra, để lộ xương quai xanh và đường nét cơ ngực ẩn hiện.

 

Nếu cách ăn mặc này xuất hiện trên người một người khác, chắc hẳn sẽ là hình ảnh một tên lông bông lôi thôi.

 

Nhưng đặt trên người Bùi Khinh Trần.

 

Tôi chỉ nghĩ đến hai từ: Gợi cảm, đẳng cấp.

 

Trên cổ anh vẫn còn dấu vết do tôi cắn, giống như là anh cố ý để lộ ra vậy.

 

Không ít người muốn lại gần anh, nhưng đều chùn bước.

 

Có thể thấy được, hôm nay tâm trạng vị đại gia này không được tốt cho lắm, không ai dám lại gần.

 

Chỉ sợ giây sau bản thân sẽ bị ném đi làm đồ ăn cho cá mập.

 

Ánh đèn mờ ảo chiếu lên gương mặt anh, không nhìn ra cảm xúc gì.

 

Nhưng ngũ quan sâu hoắm lạnh lùng của anh lại vô cùng hòa hợp với không gian tối tăm này.

 

Một tay anh đang kẹp điếu thuốc, tay còn lại quấn con rắn trắng nhỏ là tôi đây.

 

Lúc khói thuốc phả ra, gương mặt kia càng thêm cuốn hút, toát lên một vẻ phong trần u ám.

 

Lần đầu tiên tôi thấy một Bùi Khinh Trần như thế này.

 

Khiến tôi mê mẩn không lối thoát.

 

Ở trước mặt tôi anh luôn đối xử dịu dàng, kiểu phong thái daddy hoàn toàn trái ngược này thực sự rất dễ khiến người ta say đắm.

 

Cách đó không xa xuất hiện một bóng dáng màu đỏ, đang tiến về phía Bùi Khinh Trần.

 

Lúc mỹ nữ mặc váy dạ hội màu đỏ đến gần, ánh mắt Bùi Khinh Trần không hề xê dịch mảy may.

 

Anh chỉ vui vẻ trêu đùa tôi, đầu ngón tay ma sát với lớp da của tôi, đùa giỡn với tôi.

 

Mỹ nữ váy đỏ thấy Bùi Khinh Trần không hề có ý định quan tâm đến mình, cô ta cũng không giận, cứ thế đi tới trước mặt anh rồi ngồi thụp xuống.

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo