Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“A Trần, hóa ra anh ở đây à, em tìm anh mãi đấy.”
Dù trông cô ta có vẻ hơi sợ tôi, nhưng những đầu ngón tay trắng nõn kia vẫn muốn chạm lên ngón tay Bùi Khinh Trần, khẽ khàng khêu gợi.
Lúc đầu ngón tay cô ta sắp chạm tới, tôi liền hung dữ thè lưỡi rắn ra.
Cô ta sợ đến mức lập tức rụt tay lại, nghiến răng nghiến lợi nhìn tôi.
Giống như chính tôi đã phá hỏng chuyện tốt của cô ta vậy.
Bùi Khinh Trần không nhịn được mà khẽ nhếch môi, thích thú nhìn tôi.
Dù rất ghét tôi, nhưng để lấy lòng Bùi Khinh Trần, cô ta vẫn làm bộ làm tịch xoa xoa đầu tôi.
“A Trần, con rắn cưng của anh đáng yêu quá, em thích lắm.”
Bùi Khinh Trần cau mày, kéo tôi vào lòng mình.
Anh nhìn tôi đầy dịu dàng, nhưng đôi môi mỏng lại lạnh lùng thốt ra một chữ: “Cút.”
Người phụ nữ nắm chặt hai nắm đấm, đứng chôn chân tại chỗ giằng xé một lát.
Thấy tôi phát ra tiếng xì xì đe dọa.
Cuối cùng cô ta vẫn tức giận giẫm giày cao gót bỏ đi.
…
“Đệch, Bùi Khinh Trần, anh cũng đến à? Sao không gọi một tiếng?”
Sau khi Bùi Khinh Trần uống vài ngụm rượu, một người đàn ông đột nhiên bước tới.
Anh ta thản nhiên ngồi xuống phía bên kia của ghế sofa, khoác vai Bùi Khinh Trần rồi vỗ vỗ ngực anh.
“Dạo này tập luyện khá đấy, săn chắc thật.”
Đảo mắt một cái liền nhìn thấy tôi.
Anh ta sợ hãi quá đỗi vội vàng buông Bùi Khinh Trần ra, thu người lại một góc sofa.
“Bùi Khinh Trần, anh nổi cơn điên gì thế, sao ra ngoài còn mang theo rắn nữa?”
Tôi nhìn người đàn ông này một cái.
Rất đẹp trai.
Nhưng không đẹp trai bằng Trần Trần nhà chúng tôi, không được tính điểm cộng.
Lại còn sợ tôi, trừ một điểm.
Nhưng trông anh ta còn trẻ lắm, giống như một nam sinh đại học tràn đầy sức sống vậy.
Hoàn toàn khác biệt với kiểu trưởng thành chín chắn như Bùi Khinh Trần.
Không biết cắn một miếng thì có mềm và non hơn không nhỉ.
Nghĩ đoạn tôi liền muốn thử một phen.
Tôi trượt xuống từ trên tay Bùi Khinh Trần, vặn vẹo thân mình bò về phía anh ta.
Tôi nhe răng trợn mắt với anh ta, còn thè lưỡi rắn ra.
“Cứu cứu cứu mạng với Bùi Khinh Trần, anh quản con rắn của anh đi chứ!”
“Nó nó nó có độc không thế, cắn một miếng có ch e c người không?”
“Tôi từng nghe nói về loài rắn bảy bước, sau khi bị cắn đi hết bảy bước là tèo luôn, con rắn này của anh có giống vậy không thế?”
Bùi Khinh Trần tinh khôn như vậy, sao lại có người bạn trông không được thông minh lắm thế này.
Bùi Khinh Trần khẽ cười một tiếng, xách tôi lên, lại quấn vào trong tay.
“Được rồi cục cưng, đừng dọa cậu ta nữa, tôi đẹp trai hơn cậu ta mà, nhìn tôi nhiều một chút đi.”
Nam sinh đại học cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, mãi tới lúc này anh ta mới nhận ra hành động của mình có chút không được nam tính cho lắm.
Anh ta hơi ngượng ngùng ho khẽ một tiếng, ngồi thẳng lưng dậy.
“Thật là không biết xấu hổ, rõ ràng là tôi đẹp trai hơn.”
“Đừng nói nữa, con rắn này giống anh y hệt, vừa hung dữ vừa tàn nhẫn.”
Bùi Khinh Trần cưng chiều bóp nhẹ lên cái đầu nhỏ của tôi.
“Đương nhiên rồi, cũng không xem là ai nuôi chứ.”
Đồng thời anh còn nhắc nhở người bên cạnh.
“Tô Lăng, nó nghe hiểu tiếng người đấy.”
“Cũng có ham muốn báo thù rất mạnh, đặc biệt thích cắn người.”
Anh còn khoe mấy vết cắn của mình cho anh ta xem.
Người đàn ông này, dám nói xấu tôi ngay trước mặt tôi cơ đấy!
Làm tổn hại đến danh tiếng của đại vương rắn là tôi đây.
Tôi nhắm vào yết hầu của anh, cắn nhẹ một miếng coi như cảnh cáo.
Bùi Khinh Trần đã quen rồi, chân mày cũng chẳng thèm nhíu lấy một cái.
Ngược lại là Tô Lăng, sợ đến mức cằm sắp rớt xuống đất đến nơi.
Anh ta muốn chạy, nhưng lại bị Bùi Khinh Trần túm lấy cổ áo sau.
“Đưa tôi về đi, tôi uống rượu rồi, không lái xe được.”
Tô Lăng sợ hãi nhìn tôi, nhưng lại không dám cãi lời Bùi Khinh Trần.
Trong mắt anh ta đầy vẻ lưỡng lự.
Cuối cùng vẫn không chiến thắng được sự đấu tranh tâm lý.
“Tôi cũng uống rượu rồi!”
Bùi Khinh Trần xách anh ta đi ra ngoài.
“Thôi đi, cậu bị dị ứng cồn mà.”
“Yên tâm đi, nó chỉ cắn tôi thôi, không cắn người khác đâu, nó mắc bệnh thích sạch sẽ.”
Sao tôi lại không biết mình còn có chứng thích răng miệng sạch sẽ nhỉ?
Nhưng hình như đúng là tôi chỉ nhiệt tình cắn anh thôi, còn những người khác cùng lắm tôi cũng chỉ dọa dẫm một chút.
Vậy được rồi.
Kể từ hôm nay, An Tiểu Hoa tôi, chính thức được chẩn đoán mắc chứng thích răng miệng sạch sẽ.
…
Trên đường về nhà, xe của chúng tôi đột nhiên bị tông đuôi.
Khoảnh khắc bị va chạm, phản ứng đầu tiên của Bùi Khinh Trần là che chở tôi vào lòng.
Chủ xe phía sau xuống xe xin lỗi.
“Thật ngại quá, tôi đang có việc gấp nên lái hơi nhanh...”
Lúc anh ta nhìn vào trong xe qua cửa sổ chỗ ghế phụ, giọng điệu lập tức thay đổi.
“Đệch, mẹ nó lại là anh à Bùi Khinh Trần! Anh đổi xe từ bao giờ thế?”
“Các người lái xe kiểu gì vậy? Mau xuống xem cái đuôi xe anh đâm tới mức đầu xe tôi thành cái dạng gì rồi đây này.”
Gân xanh trên trán Bùi Khinh Trần giật giật.
Mặt lạnh lùng u ám hạ cửa kính xe xuống.
Tôi cứ bảo sao giọng nói này nghe quen thế, hóa ra là anh trai tôi!
Tôi ló đầu ra từ trong lòng Bùi Khinh Trần.
An Tiểu Thảo nhìn thấy tôi xong, lông mày nhíu chặt lại.
“Con rắn này không sao chứ? Có bị thương không? Mau xem đuôi, đầu và thân nó xem có bị va quẹt gì không.”
Bùi Khinh Trần nheo mắt lại.
Giọng nói lạnh thấu xương.
“Anh rất lo lắng cho nó?”
Bùi Khinh Trần nhìn An Tiểu Thảo một cái, rồi lại nhìn tôi một cái.
Tô Lăng cũng chêm vào: “Đúng thế, rõ ràng hai người sống sờ sờ như chúng tôi mới là người cần lo lắng nhất, anh bị sao vậy An Tiểu Thảo?”
An Tiểu Thảo làm ra một loạt hành động thừa thãi tại chỗ, sau đó chống tay vào cửa xe, làm ra vẻ thản nhiên.
“Haiz, quan tâm kẻ yếu là trách nhiệm của mỗi người, hai người đàn ông to xác như các anh thì có gì mà phải quan tâm?”
“Con rắn này chỉ nhìn thôi cũng biết nó rất có linh tính rồi, không thể để nó bị thương được, đúng không?”
Coi như cái tên này vẫn còn chút lương tâm.
Tôi còn tưởng anh ấy đã quên mất đứa em gái này rồi cơ đấy.