Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Xì xì.”
Em không sao đâu anh trai, anh đừng có để lộ sơ hở đấy.
An Tiểu Thảo tỏ vẻ đã hiểu, lén lút ra hiệu OK với tôi.
Ngay khi chúng tôi đang trao đổi, giọng nói của Bùi Khinh Trần đột ngột vang lên.
“Trông hai người có vẻ rất hợp nhau đấy, tính cách cũng giống nhau, đều là kiểu tính tình dễ bùng nổ.”
Bùi Khinh Trần nhấc tôi lên cao, chăm chú quan sát.
“Hình như trông cũng hơi giống nhau nữa.”
Tôi và An Tiểu Thảo lập tức đổ mồ hôi hột.
Thế nhưng An Tiểu Thảo phản ứng rất nhanh.
“Anh nói cái gì thế! Tôi là người, nó là rắn! Sao có thể trông giống nhau được?”
“Bùi Khinh Trần anh có ý gì đây? Anh đang bảo tôi trông giống một con rắn ngốc à?”
Rắn ngốc? Đang nói tôi đấy hả?
Tôi hung dữ lao về phía An Tiểu Thảo.
Bảo ai là rắn ngốc cơ? Anh mới là đồ ngốc ấy! Đồ ngốc xít!
Lúc tôi cắn An Tiểu Thảo không giống như lúc cắn Bùi Khinh Trần.
Khi cắn Bùi Khinh Trần, tôi chỉ cắn đùa thôi, chẳng đau chẳng ngứa gì.
Nhưng khi cắn An Tiểu Thảo tôi lại dùng hết sức bình sinh, không chỉ cắn anh ấy chảy máu mà còn tiêm cả độc tố vào nữa.
Nhưng anh ấy cũng là rắn, chất độc này chẳng có tác dụng gì đối với anh ấy.
“An... con rắn thối này! Dám cắn tao à! Bùi Khinh Trần anh quản con rắn của anh đi!”
Bùi Khinh Trần bắt tôi lại, khẽ vuốt ve đầu tôi.
Vẻ mặt thản nhiên, nhưng giọng nói lại mang đầy ý đe dọa.
“Cục cưng, em không ngoan chút nào, không phải ai cũng có thể cắn đâu, người ngoài bẩn lắm.”
“Sau này không được cắn nữa nhé, tôi thích một con rắn nhỏ sạch sẽ.”
“Nếu có bực bội, tôi tự khắc sẽ trút giận giúp em.”
An Tiểu Thảo lập tức sụp đổ, tức tới nổ đom đóm mắt ngay tại chỗ.
“Tôi bẩn á? Một ngày tôi tắm hai lần đánh răng ba lần, sàn nhà tôi sạch đến mức có thể soi gương được, anh dám bảo tôi bẩn?!”
Tô Lăng không nhịn được lên tiếng.
“An Tiểu Thảo, anh ấy quý con rắn này như báu vật ấy, anh nói xem anh cứ chọc anh ấy làm gì?”
“Mà không đúng nha, phàm là thứ gì Bùi Khinh Trần thích, giây sau anh nhất định sẽ tới cướp cho bằng được, sao thế, không thích rắn à?”
An Tiểu Thảo lập tức chột dạ.
“Aiz, nuôi rắn phiền lắm, con rắn này vừa nhìn đã thấy đỏng đảnh rồi, tôi nuôi không nổi.”
Anh ấy vội vàng chuyển chủ đề.
“Sao đây, giải quyết riêng hay báo cảnh sát? Con xe mới này không rẻ đâu nhỉ? Không biết Bùi tổng của chúng ta có thấy xót tiền không đây.”
Anh tôi làm ra vẻ mặt đáng ghét vô cùng.
Đúng là chẳng nhìn nổi mà.
Bùi Khinh Trần bước xuống xe.
Tay chống lên cửa kính xe, nói với Tô Lăng bên trong:
“Xe tặng cậu đấy, cậu tự xử lý đi, tôi về trước đây.”
Hai mắt Tô Lăng sáng rực lên.
Hăm hở cung kính tiễn đưa Bùi Khinh Trần.
“Được rồi đại ca, em nhất định sẽ xử lý tốt, có cần em gọi xe giúp anh không? Hoặc là em gọi người tới đón.”
Bùi Khinh Trần thản nhiên nói: “Không cần đâu, trợ lý của tôi sắp đến rồi, cậu ở đây đợi cảnh sát giao thông tới xử lý đi.”
Trợ lý Vương nhanh chóng có mặt.
Trước khi Bùi Khinh Trần rời đi, An Tiểu Thảo vẫn không quên ra hiệu bằng mắt với tôi.
Tôi vờ như mình hoàn toàn không thấy gì.
Vừa mới cãi nhau xong mà, không thể làm hòa nhanh thế được đâu.
Về đến nhà, đèn trong nhà đang sáng.
Trước cửa đậu một chiếc Maybach.
Bùi Khinh Trần khẽ nặn nặn cái đầu nhỏ của tôi.
“Cục cưng, tôi có chút việc cần giải quyết, không tiện mang em theo, ở trong xe đợi tôi một lát nhé?”
Tôi ngoan ngoãn gật đầu, sau đó anh giao tôi cho trợ lý Vương.
“Chăm sóc nó cho tốt, tôi đi một lát sẽ quay lại ngay.”
Trợ lý Vương sợ hãi vô cùng, vươn tay ra rồi lại rụt tay về.
Bùi Khinh Trần cũng không làm khó anh ta, cứ thế đặt tôi lên ghế phụ.
Người bên trong chính là cha của Bùi Khinh Trần.
Trong nhà vang lên tiếng đập chén đĩa.
“Cái đồ nghịch tử này! Bảo mày đi gặp gỡ Lâm Tiêu cho hẳn hoi, kết quả là ngay trên bữa tiệc của người ta mà mày cũng mang con rắn rách nát kia theo!”
Toàn thân Bùi Khinh Trần tỏa ra khí lạnh.
“Cái miệng của ông làm ơn sạch sẽ một chút, nói tôi sao cũng được, nhưng không thể nói nó.”
Cha Bùi tức đến mức phải uống liền hai viên thuốc trợ tim.
“Nghiệp chướng mà, có nhà ai mà con trai lại nói chuyện với cha nó như thế này không?”
“Bảo mày đi dự tiệc, mày lại đi có một lát rồi bỏ về, giáo dục và lễ phép của mày đâu rồi? Mày có biết nhà họ Lâm có thể giúp nhà họ Bùi chúng ta đạt tới một tầm cao mới không?”
“Con rắn đó đâu rồi? Hôm nay tao nhất định phải làm thịt nó!”
Ông ta vừa lầm bầm chửi rủa vừa bước ra ngoài.
Trợ lý Vương cũng không rảnh quan tâm đến cảm giác sợ hãi trong lòng nữa, vội ôm lấy tôi giấu đi.
Thế nên lão già kia ra ngoài rồi vẫn không tìm thấy tôi.
“Con rắn đâu?”
Lão già chỉ vào Trợ lý Vương chất vấn.
Tôi cảm nhận được Trợ lý Vương đang căng thẳng đến mức mồ hôi vã ra như tắm.
“Bùi chủ tịch, rắn nào cơ ạ? Tôi không biết ạ.”
Anh trợ lý này đúng là một người trợ lý tốt, Bùi Khinh Trần mau tăng lương cho anh ta đi!
Bùi Khinh Trần chống hai tay lên hông, đầu lưỡi đẩy nhẹ vào vòm hàm trên.
“Bùi Thiết Trụ! Cả đời này của ông coi như xong rồi, trước đây ông vì lợi ích mà hy sinh mẹ tôi, bây giờ ông lại muốn vì lợi ích mà hy sinh tôi sao?”
“Ông quên mất mẹ tôi đã ch e c như thế nào rồi à? Có cần tôi nhắc lại cho ông nhớ không?”
“Mẹ tôi là bị ông hại ch e c đấy!”
Bùi Khinh Trần chỉ vào mặt cha mình, gương mặt đầy phẫn nộ.
Bầu không khí có một khoảnh khắc trở nên tĩnh lặng.
Cha Bùi vẫn chứng nào tật nấy, không chịu hối cải.
“Mày không hiểu, tao làm vậy đều là vì muốn tốt cho mày thôi.”
“Tóm lại, mày phải làm theo lời tao nói, nếu không mày đừng hòng có được thứ mày muốn.”
Bùi Khinh Trần tức đến mức bật cười, nhún vai.
“Tùy ông, tôi sẽ không ngốc nghếch giống như mẹ tôi đâu.”
Cha Bùi nhận thấy giao tiếp không có kết quả, định bỏ đi.
Vào lúc mọi người đều không phát hiện, tôi đã lẻn ra khỏi cửa xe từ lúc nào.
Tôi bò về phía cha Bùi, không ngần ngại tặng cho ông ta một miếng, tiêm hết lượng độc tố dự trữ vào da ông ta.