Anh Tôi Muốn Tôi Đi Hành Đối Thủ Một Mất Một Còn Của Anh Ấy - 6

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

 

Trước khi ông ta kịp phát hiện để hất ra, tôi đã nhanh chóng chuồn mất.

 

Tôi men theo chân Bùi Khinh Trần bò lên, quấn chặt lấy cổ anh nằm im.

 

“Mày!”

 

Ông ta muốn tìm tôi tính sổ.

 

Nhưng bị Bùi Khinh Trần lạnh lùng ngăn cản.

 

“Tốt hơn hết là bây giờ ông nên đến bệnh viện thật nhanh đi, có khi còn giữ lại được cái mạng đấy.”

 

Lão già kia cũng sợ hãi rồi, vội vàng lên xe, sai tài xế khẩn trương đến bệnh viện.

 

Thế giới cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại.

 

“Bùi tổng, ngài không sao chứ? Mặt của ngài...”

 

Vừa rồi tôi không để ý.

 

Nghe thấy lời của Trợ lý Vương, tôi liền nhìn vào mặt Bùi Khinh Trần.

 

Chắc là anh đã bị lão già kia tát một cái.

 

Má phải hơi sưng lên.

 

“Tôi không sao, anh về trước đi.”

 

Sau khi Trợ lý Vương rời đi, tôi thè lưỡi rắn ra, liếm liếm lên mặt Bùi Khinh Trần.

 

Thân hình anh chấn động một cái.

 

Anh đỡ tôi xuống, dỗ dành tôi: “Không sao đâu cục cưng, không đau đâu.”

 

Nói dối, sưng tới mức trông không còn đẹp trai nữa rồi, làm sao mà không đau cho được?

 

Có lẽ Bùi Khinh Trần sợ cha mình sẽ ra tay với tôi.

 

Lần này thực sự là đi đâu anh cũng mang tôi theo.

 

Ngay cả lúc tắm, anh cũng đặt hộp hằng nhiệt của tôi lên bệ rửa mặt.

 

Nhưng anh đã đánh giá thấp sức hấp dẫn từ thân hình của mình đối với tôi rồi.

 

Dòng nước tuôn xối xả, hơi nước bốc mịt mù.

 

Những đường nét cơ bắp ẩn hiện trong làn hơi nước, vô cùng quyến rũ rắn.

 

Tôi không nhịn được mà phát ra tiếng “xì xì”.

 

Cơ thể bỗng cảm thấy nóng bừng.

 

Muốn được dán sát vào Bùi Khinh Trần.

 

Nghĩ là làm, tôi liền bò ra khỏi hộp hằng nhiệt.

 

Vặn vẹo thân mình đi đến bên chân Bùi Khinh Trần.

 

Thành thục quấn từ cổ chân anh bò lên trên.

 

Đến phần đùi, mắt rắn của tôi trợn tròn vì kinh ngạc, hóa ra nó còn biết động đậy nữa cơ đấy.

 

Tôi vô thức thè lưỡi rắn ra.

 

Hơi thở của người đàn ông bỗng trở nên dồn dập, sau khi tắt nước anh trực tiếp xách tôi lên.

 

Tay khẽ vuốt ve cái đầu nhỏ của tôi.

 

“Ngoan, chỗ này không cắn được đâu.”

 

Anh khựng lại một lát rồi bổ sung:

 

“Ít nhất là hiện tại còn chưa được.”

 

Lúc này, tôi vẫn chưa hiểu ý nghĩa của câu nói này là gì.

 

 

Buổi tối lúc ngủ, tôi cảm thấy rất nóng.

 

Trong cơn mơ màng tôi đạp bay chăn ra.

 

Chỉ cảm thấy người bên cạnh mát lạnh, dường như anh lại vừa tắm nước lạnh xong.

 

Cơn buồn ngủ khiến tôi không thể suy nghĩ được gì, cứ thế tìm kiếm nguồn mát mẻ này mà bám chặt lấy.

 

Thấy dễ chịu hẳn, tôi chép chép miệng rồi lại chìm sâu vào giấc ngủ.

 

Loáng thoáng cảm thấy người bên cạnh căng cứng cả người, sau đó thở dài một tiếng đầy bất lực.

 

“Thật là hết cách với em mà.”

 

Dạo gần đây, tôi luôn cảm thấy cơ thể mình có những thay đổi tinh vi.

 

Tôi dùng yêu thuật gửi tin nhắn hỏi cha mẹ đang đi nghỉ dưỡng ở Maldives.

 

Họ vô cùng kích động, nói rằng tôi sắp trưởng thành rồi.

 

Còn dặn tôi phải ngoan ngoãn ở trong nhà đừng có đi ra ngoài, đừng để bị mấy gã đàn ông bên ngoài lừa gạt.

 

Thậm chí còn đề nghị sẽ bay về gấp để tổ chức lễ trưởng thành cho tôi.

 

Tôi lập tức từ chối.

 

Người ta thì thăng thiên cả rồi, còn tôi chỉ mới vừa thoát khỏi kiếp Makka Pakka, bộ đây là chuyện gì vẻ vang lắm sao?

 

Huống hồ họ còn chưa biết về những hành động gần đây của tôi và An Tiểu Thảo.

 

Nếu để họ biết được kế hoạch của chúng tôi, chắc chắn sẽ lột da rắn của hai đứa chúng tôi ra mất.

 

Chẳng trách dạo này cứ nhìn thấy Bùi Khinh Trần là toàn thân tôi lại nóng ran.

 

Gần đây tần suất cắn anh cũng tăng lên hẳn.

 

Tôi còn tưởng là mình đang trong thời kỳ thèm ăn cơ đấy.

 

Hóa ra chỉ đơn giản là tôi đang thèm người ta thôi à.

 

Mà Bùi Khinh Trần dạo này cũng rất kỳ lạ.

 

Hở một tí là lại ở trong phòng tắm suốt nửa ngày trời, còn phát ra những tiếng thở dốc khó tả.

 

Không hiểu nổi luôn.

 

Hôm nay, tôi cuộn tròn trong lòng Bùi Khinh Trần ngủ, nửa đêm anh lại định thức dậy đi tắm nước lạnh.

 

Tôi giữ anh lại, nằm trong lòng anh nũng nịu.

 

“Không cho đi...”

 

Lời còn chưa dứt, tôi đã ngủ thiếp đi rồi.

 

Ngày hôm sau, vừa ngẩng đầu lên tôi đã thấy quầng thâm mắt nặng trĩu của Bùi Khinh Trần, làm tôi giật nảy mình.

 

Bộ nửa đêm anh đi trộm ngô hay sao? Trông cứ như thức trắng cả đêm không bằng.

 

Tôi vươn vai một cái, ngược lại cảm thấy đêm qua mình ngủ rất ngon lành.

 

Nhìn vào vệt nước trên ngực anh.

 

Đây chắc chắn không phải là nước miếng của tôi đâu.

 

Đột nhiên đuôi rắn chạm phải thứ gì đó, cảm thấy cộm cộm.

 

Vừa định tìm hiểu xem đó là cái gì, thì đã bị Bùi Khinh Trần xách lên, đặt sang cái thảm bên cạnh.

 

“Đồ không có tiền đồ này, ngoan ngoãn chút đi.”

 

Mắng tôi á?

 

Hôm nay anh dám mắng tôi, có phải ngày mai anh sẽ dám tổ chức mãn xà toàn tịch không hả!

 

Thế thì còn ra thể thống gì nữa, coi chừng tôi khiến anh tuyệt tử tuyệt tôn luôn đấy!

 

Bùi Khinh Trần kéo chăn lên, dường như đang che đậy điều gì đó.

 

Tôi không hiểu ra sao, chỉ cảm thấy bụng đột ngột trống rỗng.

 

Thế là tôi bò về phía chỗ để đồ ăn của mình, ra hiệu rằng mình đói rồi.

 

Người đàn ông cam chịu đứng dậy, cười một tiếng đầy bất lực.

 

“Đúng là tổ tông mà.”

 

 

Không biết có phải cha mẹ tôi đã gửi thông tin gì cho anh tôi không.

 

Anh ấy đột nhiên đến nhà Bùi Khinh Trần đón tôi.

 

Anh ấy kiêu hãnh ngồi trên ghế sofa, nhìn Bùi Khinh Trần.

 

“Tôi ngửa bài luôn đây, nó là con rắn của tôi, bây giờ tôi muốn đón nó về nhà.”

 

An Tiểu Thảo chỉ chỉ vào tôi, bảo tôi đi qua bên cạnh anh ấy.

 

Tôi thử nhìn Bùi Khinh Trần một cái.

 

Thấy sắc mặt anh u ám vô cùng.

 

Một Bùi Khinh Trần vốn luôn dịu dàng với tôi, vậy mà giờ đây lại mắng anh ấy xối xả như tát nước vào mặt.

 

“Anh cũng phải biết xấu hổ đi chứ.”

 

“Muốn có rắn thì tự mà mua đi, tay dài quá rồi đấy, còn dám duỗi vào tận nhà người khác.”

 

“Nói thế này cho vuông nhé, con rắn của tôi đã yêu tôi sâu đậm lắm rồi, anh đừng mơ tưởng nữa!”

 

Anh tôi: “?”

 

“Ơ hay, nó chính là con rắn của tôi mà! Nó tên là An Tiểu Hoa! An Tiểu Hoa mau lại đây, chúng ta về nhà!”

 

Anh trai ơi, em không dám đâu.

 

Đành phải phản bội anh trai, trốn sau lưng Bùi Khinh Trần, giả vờ như điếc không nghe thấy gì.

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo