3.
Hạnh Nhi bước ra sân, mặt bỗng chốc biến đổi, trở nên tiều tụy, nước mắt ngắn nước mắt dài, trông như một đóa hoa lê trong bão tố.
Cô mở cửa, nhìn thấy bà Lục – mẹ của Lục Thanh Hữu – đang đứng chống nạnh, phía sau là gã chồng cũ với gương mặt đầy vết gãi đỏ rực vì rệp cắn.
"Mẹ... Hữu lang... hai người đến tìm con có việc gì?" – Hạnh Nhi thút thít.
Bà Lục thấy cô thì mắt sáng rực lên, nhất là khi nhìn thấy bộ quần áo mới mà Tiêu Kinh chuẩn bị sẵn trên giường, dù cô chưa thèm mặc.
"Việc gì à? Đêm qua con trai ta học bài đến khuya, bỗng nhiên bị trúng gió, người ngợm ngứa ngáy không yên. Ta đoán chắc là do lúc ở nhà ngươi không quét dọn sạch sẽ nên uế khí bám theo nó! Ngươi mau đưa ba lượng bạc hôm qua đây, để ta đi mua thuốc cho nó!"
Lục Thanh Hữu cũng phụ họa: "Hạnh Nhi, nàng giờ đã ở nhà thợ săn, chắc hẳn hắn cho nàng không ít tiền. Nàng với ta dù sao cũng từng là vợ chồng, nàng nhẫn tâm nhìn ta ngứa đến ch ết sao?"
Hạnh Nhi khóc càng to hơn: "Trời ơi mẹ ơi, Hữu lang ơi! Con khổ lắm! Tiêu Kinh này đáng sợ lắm, hắn bắt con làm việc từ đêm đến giờ không nghỉ. Hắn còn... còn..."
Cô cố ý kéo nhẹ cổ áo, để lộ ra một vết đỏ, thực chất là vết muỗi đốt tối qua. Bà Lục và Lục Thanh Hữu nhìn nhau, tưởng thật, trong lòng thầm đắc ý: Đáng đời con ranh, cho mày đi làm vợ thợ săn cho biết mặt.
"Nói chung là con không có tiền!" – Hạnh Nhi vừa nói vừa lén lút ném một viên Linh Chi vụn từ trong túi ra sân.
Viên linh chi vừa chạm đất, một con gà rừng đang loanh quanh gần đó mổ một cái, bỗng nhiên nó vỗ cánh bay vút lên trời, kêu "cục ta cục tác" nhưng âm thanh lại vang vọng như tiếng phượng hoàng, rồi nó... phun ra một bãi phân vàng óng ánh ngay dưới chân Lục Thanh Hữu.
"Ối giời ơi! Gà thành tinh à?" – Bà Lục hốt hoảng.
Lục Thanh Hữu nhìn bãi phân gà, bỗng thấy nó lấp lánh như vàng thật. Hắn mờ mắt vì tham, định cúi xuống nhặt thì Tiêu Kinh từ trong nhà bước ra.
Mỗi bước chân của Tiêu Kinh như khiến mặt đất rung chuyển. Hắn không nói một lời, chỉ đứng sau lưng Hạnh Nhi, vòng tay qua vai cô, nhìn hai mẹ con nhà nọ bằng ánh mắt của một con thú dữ đang nhìn mồi.
"Vợ ta nói nàng ấy không có tiền. Hai người nghe rõ chưa?" – Giọng Tiêu Kinh trầm thấp, chứa đựng một luồng uy áp mà chỉ có tu sĩ mới cảm nhận được.
Lục Thanh Hữu run bần bật, chân đứng không vững: "Rõ... rõ rồi... Nhưng... nhưng đó là vợ ta cho ngươi thuê..."
"Hết một năm, ta sẽ trả. Còn bây giờ, nàng ấy là người của ta. Bước thêm một bước vào sân này, ta sẽ dùng cái chân của ngươi để làm mồi bẫy gấu."
Tiêu Kinh vừa nói xong, một cơn gió lốc từ đâu thổi tới, cuốn bay hai mẹ con nhà họ Lục ra tận cổng làng. Họ ngã nhào vào vũng bùn, trông thảm hại không chịu được.
Hạnh Nhi nhìn theo, cười thầm trong lòng: Con rồng này cũng biết bảo vệ vợ đấy chứ.
Quay vào nhà, Tiêu Kinh lấy ra chiếc trâm gỗ sưa đỏ mà hắn gọt lúc sáng, lóng ngóng cài lên tóc cho Hạnh Nhi.
"Cái này... là quà gặp mặt. Đừng khóc nữa, có ta ở đây, không ai dám bắt nạt nàng."
Hạnh Nhi nhìn vào mặt gương đồng cũ kỹ. Chiếc trâm gỗ tuy hình dáng hơi thô nhưng linh khí thuần khiết đang bao bọc lấy lấy thần thức của cô, giúp cô che giấu đi thân phận Thần Điểu.
Cô chớp mắt, nhìn gã thợ săn ngốc nghếch này, bỗng thấy ba lượng bạc của Lục Thanh Hữu đúng là vụ đầu tư hời nhất lịch sử Thiên giới.
"Này Tiêu Kinh, tối nay chàng muốn ăn gì? Để ta chỉ cho chàng cách nấu Gà nướng ngũ vị theo kiểu thần tiên nhé?"
Tiêu Kinh gãi đầu: "Nàng làm gì ta cũng ăn."
Trong khi đó, tại nhà họ Lục, Lục Thanh Hữu sau khi bị gió thổi bay về thì vết ngứa càng thêm trầm trọng. Hắn bắt đầu mọc ra những chiếc lông vũ màu xám xịt trên người. Mẹ hắn hoảng sợ kêu lên:
"Trời ơi Hữu nhi, con... con biến thành chim rồi à?"
Lục Thanh Hữu gào lên: "Là do con ranh đó! Chắc chắn nó đã ám quẻ con!"
Nhưng gã đâu biết rằng, đây mới chỉ là món khai vị trong thực đơn "Trả nghiệp" mà Tô Hạnh Nhi đã soạn sẵn.
Sau màn tiễn khách bằng gió lốc, nhà thợ săn Tiêu Kinh bỗng trở nên yên tĩnh lạ thường.
Nhưng Tô Hạnh Nhi biết, đây chỉ là khoảng lặng trước một cơn bão... hài hước hơn.
Sáng hôm sau, Tiêu Kinh xách về một cái lồng tre, bên trong là hai con gà gấm trắng muốt. Bộ lông của chúng lấp lánh dưới ánh mặt trời như được dệt từ tơ tằm thượng hạng, đôi mắt đỏ rực linh lợi, dáng vẻ oai phong lẫm liệt như thể chúng không phải gà để thịt, mà là gà đi vi hành.
"Hạnh Nhi, hôm nay lên núi, ta thấy hai con này cứ quanh quẩn bên chỗ ta đặt bẫy, nhưng chúng không sập bẫy mà còn... ném đá vào ta. Thấy lạ nên ta bắt về cho nàng vui." – Tiêu Kinh gãi đầu, trên mặt vẫn còn một vết cào nhỏ xíu.
Hạnh Nhi nhìn hai con gà, khóe miệng giật giật. Vui cái nỗi gì! Đây là đôi Tuyết Vũ Linh Kê, hộ pháp canh cổng điện của ta ở Thiên giới mà! Sao hai đứa này cũng xuống đây rồi?
Vừa thấy Hạnh Nhi, hai con gà bỗng "cục ta cục tác" liên hồi, nhưng trong thần thức của cô, chúng đang gào thét:
"Chủ nhân! Cuối cùng cũng tìm thấy người rồi! Ở trên đó chán quá, tụi con trốn xuống đây chơi, ai ngờ bị gã rồng đen này xách cổ như xách vịt! Thật là mất mặt thần thú quá đi!"
Hạnh Nhi ho khẽ một tiếng, ra hiệu cho chúng im lặng, rồi quay sang Tiêu Kinh: "Cặp gà này đẹp đấy, để ta nuôi. Chàng đừng có mà thèm thuồng đòi hầm chúng nhé."
Tiêu Kinh gật đầu: "Nàng thích là được. Ta đi bổ củi."
Chuyện nhà thợ săn có "gà thần" chẳng mấy chốc bay khắp làng. Người ta đồn rằng cặp gà đó ăn linh chi mà lớn, phân của chúng là vàng, lông của chúng có thể giúp người thi đỗ Trạng nguyên.
Lục Thanh Hữu lúc này đang khổ sở với những chiếc lông vũ mọc trên người, nghe thấy thế thì mắt sáng rực như đèn pha.
Hắn cùng bà mẹ chồng ghê gớm bàn mưu tính kế: "Mẹ, nếu có cặp gà đó, con chắc chắn sẽ hết bệnh và thi đỗ. Vốn dĩ Hạnh Nhi là người nhà ta, đồ của nó phải là của ta!"