Ba lượng bạc mua được một mối nhân duyên - 4

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương
4.
Thế là, một buổi chiều khi Tiêu Kinh lên núi sâu săn thú, gia đình họ Lục kéo theo một đám thanh niên bặm trợn trong làng đến bao vây nhà gỗ.
 
"Tô Hạnh Nhi! Mau giao cặp gà thần ra đây!" – Bà Lục hét lớn, tay cầm một cái gậy gỗ.
 
Hạnh Nhi đang nằm võng cắn hạt dưa, thong dong đáp: "Gà của ta liên quan gì đến mấy người?"
 
Lục Thanh Hữu bước ra, lúc này hắn phải mặc một cái áo choàng kín mít để che đống lông chim trên cổ, giọng khàn đặc: "Hạnh Nhi, nàng đừng có ích kỷ. Ta là người của triều đình tương lai, cặp gà này ở với nàng chỉ phí của. Đưa cho ta, ta sẽ xóa bỏ khế ước, cho nàng tự do!"
 
Hạnh Nhi cười lạnh: "Tự do? Chàng bán ta lấy ba lượng bạc, giờ đòi đổi bằng cặp gà vô giá này? Chàng tính toán giỏi thế sao không đi làm thần tài đi, làm tú tài làm gì?"
 
"Không nói nhiều! Anh em, xông vào cướp cho ta!" – Bà Lục ra lệnh.
 
Đám thanh niên vừa định bước qua hàng rào, bỗng nhiên...
 
Cục... cục... tác!!!
 
Con gà trống gấm trắng bỗng nhiên nhảy phắt lên đỉnh đầu Lục Thanh Hữu. Nó không mổ, mà nó dùng đôi cánh tát liên tiếp vào mặt hắn. 
 
Bép! Bép! Bép! 
 
Tiếng tát giòn tan như tiếng vỗ tay khen thưởng cho sự mặt dày của hắn.
 
Con gà mái cũng không kém cạnh, nó lao vào đám thanh niên, mỗi bước chân nó giẫm xuống đất là một luồng khí lạnh tỏa ra khiến bọn họ tê liệt, chân đứng hình tại chỗ như tượng đá.
 
"Á! Gà đánh người! Gà biết võ công!" – Đám thanh niên hoảng sợ kêu la.
 
Bà Lục thấy thế định xông vào cứu con trai, nhưng con gà mái bỗng bay lên, tung một cú vô ảnh cước trúng ngay mông bà ta, khiến bà bay thẳng vào bụi xương rồng gần đó.
 
Giữa lúc hỗn loạn, Hạnh Nhi vẫn thản nhiên ngồi xem, còn cổ vũ: "Đúng rồi, tát mạnh vào! Tát cho tỉnh cái thói tham lam ra!"
 
Lục Thanh Hữu bị tát đến mức mặt sưng như cái mâm, hắn gào lên: "Yêu thuật! Đây là yêu thuật! Tô Hạnh Nhi, ngươi nuôi yêu quái!"
 
Ngay lúc đó, một tiếng gầm trầm thấp từ phía rừng vang lên. Tiêu Kinh trở về, trên vai vác một con lợn rừng khổng lồ. Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, sát khí trên người hắn bùng nổ, rồng đen trong thâm tâm hắn như muốn thoát xác.
"Ai cho phép các người bắt nạt vợ ta?"
 
Chỉ một câu nói, áp lực nặng nề khiến Lục Thanh Hữu quỳ sụp xuống đất, răng va vào nhau cầm cập. 
 
Tiêu Kinh bước tới, nhẹ nhàng nhấc bổng Lục Thanh Hữu lên bằng một tay:
"Ngươi muốn gà? Được, ta cho ngươi."
 
Hắn ném Lục Thanh Hữu ra ngoài cổng, rồi nhìn cặp gà: "Hai đứa bay, đi tặng cho hắn ít quà đi."
 
Cặp Tuyết Vũ Linh Kê như hiểu ý, chúng bay theo Lục Thanh Hữu, vừa bay vừa... xả chất thải. 
 
Điều kỳ lạ là, chất thải của chúng rơi đến đâu, chỗ đó bốc cháy ngùn ngụt khói đen, bám chặt vào áo quần nhà họ Lục khiến bọn họ vừa chạy vừa la: "Cháy mông rồi! Cứu với!"
 
Dân làng đứng xem được một trận cười vỡ bụng. 
 
Từ đó, danh tiếng "Vợ chồng thợ săn và cặp gà sát thủ" chính thức đi vào huyền thoại của làng Thập Bát.
 
Tối hôm đó, bên bếp lửa hồng, Hạnh Nhi nhìn Tiêu Kinh đang tỉ mẩn lau vết bẩn trên giày cho mình, cô hỏi khẽ:
 
"Tiêu Kinh, chàng không sợ ta là yêu nữ thật sao?"
 
Tiêu Kinh dừng tay, ngước mắt nhìn cô, đôi mắt thâm trầm ấy bỗng trở nên dịu dàng kỳ lạ:
 
"Dù nàng là thần hay là yêu, thì cũng là người ta dùng ba lượng bạc để rước về. Có ta ở đây, trời sập xuống ta cũng chống cho nàng. Chỉ cần... nàng đừng bỏ đi là được."
 
Hạnh Nhi ngẩn người. Cô vốn là Thần Điểu coi thường nhân gian, nhưng khoảnh khắc này, trái tim sắt đá của cô bỗng rung rinh một nhịp. 
 
Cô chợt nhận ra, hình như phong ấn trên người Tiêu Kinh không phải là thứ đáng sợ nhất, mà chính là sự chân thành vô tri này của hắn mới là thứ khiến cô khó lòng thoát ra.
 
"Đồ ngốc, ta mà đi thì ai hầm Linh chi cho chàng ăn?" – Cô cười, ném một hạt dưa vào mặt hắn.
 
Trong khi đó, tại nhà họ Lục, Lục Thanh Hữu đang ngồi trong chậu nước để dập lửa ở mông, đột nhiên hắn phát hiện ra: đống lông vũ trên người mình không những không rụng đi mà còn bắt đầu... chuyển sang màu xanh lét, trông giống hệt một con vẹt què.
 
Sau thất bại thảm hại từ vụ cướp gà, danh dự của Lục Thanh Hữu trong làng Thập Bát đã rơi xuống dưới đáy hố phân. 
 
Đã thế, chứng bệnh lạ của hắn ngày càng trầm trọng. Đống lông vũ xanh lét trên người hắn bắt đầu phát ra mùi hôi như cá ươn, khiến ngay cả bà mẹ chồng yêu quý cũng chẳng dám lại gần quá ba bước.
 
"Hữu nhi, không ổn rồi! Con ranh đó chắc chắn là yêu quái phương nào ám vào con. Phải mời cao nhân thôi!" – Bà Lục vừa bịt mũi vừa nói vọng vào từ cửa sổ.
 
Lục Thanh Hữu đang ngồi trong một cái chum đầy nước muối để giảm ngứa, nghe vậy liền nghiến răng trắc trở: "Mẹ... tìm... tìm người giỏi nhất cho con. Phải làm cho nó hiện nguyên hình, để Tiêu Kinh thấy mà khinh bỉ nó!"
 
Thế là, với số tiền ba lượng bạc cuối cùng vốn để làm lộ phí đi thi, bà Lục đã lặn lội lên trấn trên mời về một vị đạo sĩ có danh xưng rất kêu: "Thiên Cơ Tử - Đệ nhất trừ tà Đông Hải" .
 
Vị đạo sĩ này xuất hiện với bộ râu dài tới rốn, tay cầm phất trần, chân đi hài lấm lem bùn đất, nhưng gương mặt thì đầy vẻ thần tiên thoát tục. 
 
Thực chất, đây là một gã lừa đảo chuyên nghiệp, có chút tu vi cùi bắp chuyên dùng để tạo hiệu ứng khói lửa lừa gạt dân làng.
 
Tại nhà Tiêu Kinh, không khí vẫn rất ngọt ngào. 
 
Tiêu Kinh đang hì hục đóng lại một cái xích đu dưới gốc cây cổ thụ sau nhà cho Hạnh Nhi.
 
"Này, rồng ca... à không, Tiêu Kinh, chàng có thấy dạo này mình khỏe hơn không?" – Hạnh Nhi ngồi bên cạnh, tay cầm trái đào tiên, thực ra là đào rừng được cô lén dùng linh lực tưới tắm, cắn một miếng giòn tan.
 
Tiêu Kinh dừng tay, nhìn đôi bàn tay mình. 
 
Những đường gân rồng bắt đầu ẩn hiện dưới lớp da đồng hun. Từ ngày Hạnh Nhi đến, linh khí cô tỏa ra khi ngủ đã vô tình giúp hắn nới lỏng những tầng phong ấn dày đặc.
 
"Cũng thấy lạ. Đi rừng cả ngày không biết mệt, thậm chí ta cảm giác mình có thể nhảy một cái là lên tận đỉnh núi." – Tiêu Kinh thật thà đáp.
 
Hạnh Nhi cười híp mắt: "Tốt, cứ thế phát huy. Để xem gã đạo sĩ đang đi về phía này định làm trò trống gì."
 
 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo