Ba lượng bạc mua được một mối nhân duyên - 5

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương
5.
Cô đã cảm nhận được một luồng uế khí đang tiến gần. Không lâu sau, tiếng chiêng trống vang dội cả một góc rừng. Thiên Cơ Tử dẫn đầu, theo sau là mẹ con nhà họ Lục và một đám dân làng tò mò.
 
"Yêu khí! Yêu khí ngập trời!" – Thiên Cơ Tử vừa đi vừa múa phất trần, mặt mày nghiêm trọng như thể sắp tận thế đến nơi.
 
Hắn dừng lại trước cổng nhà Tiêu Kinh, chỉ tay vào Hạnh Nhi: "Hồ ly tinh! Ngươi che giấu thân phận, quyến rũ phàm nhân, làm hại sĩ phu, mau mau hiện nguyên hình trước pháp bảo của ta!"
 
Dân làng xì xào: "Đấy thấy chưa, tôi đã bảo con bé này không bình thường mà! Đẹp quá cũng là một loại tội lỗi!"
Tiêu Kinh bước lên phía trước, chắn ngang tầm mắt của đạo sĩ, giọng lạnh như băng: "Ông nói ai là hồ ly?"
 
Thiên Cơ Tử nhìn thấy Tiêu Kinh thì hơi chột dạ trước sát khí của hắn, nhưng vì ba lượng bạc trong túi, hắn liều mạng: "Cả gã thợ săn này cũng bị ám rồi! Các vị dân làng, xem đây!"
 
Hắn lấy ra một nắm bột trắng ném vào không trung, sau đó phun một ngụm rượu đế vào. Bùm! Khói vàng bốc lên nghi ngút, tạo thành hình thù một con quái vật đáng sợ. Dân làng la hét thất thanh.
 
Hạnh Nhi ngồi trên xích đu, vỗ tay bôm bốp: "Hay! Ảo thuật hay lắm! Ông làm lại lần nữa đi, ta cho thêm tiền!"
 
Bà Lục quát: "Con ranh kia, cái ch ết cận kề còn dám láo xược! Đạo sĩ, mau dùng kiếm gỗ đào đâm ch ết nó cho ta!"
 
Thiên Cơ Tử rút thanh kiếm gỗ ra, dán lên đó một lá bùa vàng khè, miệng lẩm bẩm thần chú: "Thiên linh linh, địa linh linh, sét đánh ngang tai, yêu quái hiện hình! C hết đi!"
 
Hắn lao về phía Hạnh Nhi. Tiêu Kinh định ra tay nhưng Hạnh Nhi khẽ bóp tay hắn, truyền âm: "Để ta, lâu rồi không được xem sét đánh người."
 
Hạnh Nhi đứng dậy, đôi mắt bỗng chốc lóe lên một tia sáng trắng bạc. Cô nhẹ nhàng đưa ngón tay trỏ hướng lên trời, lẩm nhẩm: "Thanh Loan dẫn lối, Lôi điện nghe lệnh. Vả mặt kẻ gian, đánh không nương tay!"
 
Bầu trời làng Thập Bát đang nắng gắt bỗng nhiên tối sầm lại. Mây đen cuồn cuộn kéo đến như sóng thần. Những tia chớp tím lịm bò ngoằn ngoèo trên tầng mây, kèm theo tiếng sấm đùng đùng khiến mặt đất rung chuyển.
 
Thiên Cơ Tử đứng hình. Thanh kiếm gỗ đào trong tay hắn bỗng dưng... bốc khói.
 
Ầm!!!
 
Một tia sét to bằng bắp đùi rơi xuống. Nhưng nó không đánh vào Hạnh Nhi, cũng chẳng đánh vào Thiên Cơ Tử. Nó né tất cả mọi người ra, và "đáp" xuống đúng chỗ Lục Thanh Hữu đang đứng nấp sau lưng mẹ mình.
 
"Áaaaaaaa!" – Lục Thanh Hữu bị sét đánh trúng mông.
 
Điều kỳ lạ là tia sét này không làm hắn c hết, nó chỉ thiêu sạch đống lông vũ xanh lét trên người hắn, đốt cháy luôn cái quần dài, để lộ ra hai cánh mông đen thui như than tổ ong.
 
Ầm! Ầm! Ầm!
 
Tiếp theo là ba tia sét nhỏ hơn, đánh liên tiếp vào tay nải đựng tiền của đạo sĩ Thiên Cơ Tử. Số tiền ba lượng bạc bên trong nóng chảy ra, biến thành một đống kim loại lỏng bám chặt vào chân hắn, khiến hắn không thể di chuyển.
 
Dân làng kinh hãi quỳ sụp xuống: "Trời phạt! Đây là trời phạt kẻ vu khống người tốt!"
 
Hạnh Nhi bước đến trước mặt Thiên Cơ Tử đang run như cầy sấy, mỉm cười dịu dàng: "Đạo sĩ ơi, pháp thuật của ông sao lại toàn đánh vào khách hàng của mình thế? Có phải ông quên chưa cúng tổ nghề không?"
 
Thiên Cơ Tử sợ đến mức tè ra quần, dập đầu lia lịa: "Bà nội... bà nội ơi! Con sai rồi! Con là kẻ lừa đảo, con không biết bà là đại tiên! Xin bà tha mạng!"
 
Hạnh Nhi quay sang nhìn bà Lục đang ch ết trân tại chỗ: "Mẹ ơi, con đã bảo rồi, Hữu lang bị rệp cắn thôi mà mẹ cứ bảo con là yêu quái. Giờ trời xanh có mắt, đánh cho chàng ấy tỉnh ra rồi đấy."
 
Lục Thanh Hữu lúc này chỉ còn biết lấy tay che mông, vừa chạy vừa khóc: "Hết rồi... danh dự tú tài của ta... mông của ta..."
 
Khi đám đông giải tán trong sự kinh hoàng, Tiêu Kinh nhìn Hạnh Nhi với ánh mắt đầy thắc mắc. 
 
Hắn nhận ra vợ mình không chỉ là một cô gái lười biếng thích ăn gà, mà là một thực thể mà ngay cả bản năng rồng trong hắn cũng phải kiêng dè.
 
"Hạnh Nhi... nàng rốt cuộc là ai?"
 
Hạnh Nhi đi tới, đưa tay véo má hắn một cái: "Ta là người vợ trị giá ba lượng bạc của chàng chứ ai. Sao? Thấy ta dùng sét giỏi quá nên sợ à?"
 
Tiêu Kinh cầm lấy tay cô, áp vào ngực mình. Nhịp tim hắn đập mạnh như trống trận: "Không sợ. Ta chỉ sợ mình... không đủ tốt để giữ nàng lại."
 
Hạnh Nhi hơi ngẩn ra. Cô vốn là thần điểu vạn năm, nhìn thấu hồng trần, nhưng sao cái gã thợ săn này lại cứ thích dùng vũ khí chân thành để tấn công cô thế nhỉ?
 
"Yên tâm đi, ít nhất là cho đến khi ta ăn sạch số linh chi trong rừng này, ta sẽ không đi đâu cả."
 
Nhưng niềm vui chưa được bao lâu, từ phía chân trời, một luồng hào quang vàng kim bỗng chốc rực sáng. Đó là tín hiệu của Thiên giới. 
 
Có vẻ như việc Hạnh Nhi dùng lôi pháp bừa bãi đã khiến bọn giám sát viên trên trời chú ý.
 
Hạnh Nhi cau mày: "Lũ phiền phức lại tới rồi."
 
Trong khi đó, ở một hang động sâu thẳm cách làng Thập Bát không xa, một cặp mắt đỏ ngầu vừa mở ra sau giấc ngủ ngàn năm. Nó ngửi thấy mùi của Long khí và Thần điểu.
 
"Thịt rồng... gan phượng... cuối cùng cũng xuất hiện rồi sao?"
 
Sau trận lôi phạt kinh thiên động địa, làng Thập Bát chìm trong một bầu không khí kỳ lạ. Người dân nhìn về phía căn nhà gỗ dưới chân núi với ánh mắt vừa kính sợ vừa tò mò. Nhưng ở bên trong căn nhà đó, một cuộc khủng hoảng khác đang diễn ra.
 
Tô Hạnh Nhi ngồi khoanh chân trên giường, đôi lông mày thanh tú nhíu chặt. Cô cảm nhận được luồng khí tức từ Thiên giới đang ngày càng gần. 
 
Lũ chim mồi của Thiên Đế chắc chắn sẽ không để yên khi thấy một vị Thần Điểu lại đi chung chạ với một kẻ mang Long khí bị phong ấn.
 
"Tiêu Kinh, lại đây." – Cô gọi khẽ.
 
Tiêu Kinh đang mài rìu ở sân sau, nghe tiếng gọi liền vội vàng chạy vào. Bước chân hắn nặng nề nhưng linh hoạt, mỗi cử động đều mang theo một sức mạnh tiềm tàng đang chực chờ bùng nổ.
 
"Có chuyện gì vậy?"
 
Hạnh Nhi đưa tay chạm vào ngực hắn, nơi trái tim đang đập mạnh mẽ. Cô lẩm nhẩm một câu chú, thần nhãn mở ra. Qua lớp da thịt, cô thấy chín sợi xích vàng ròng đang quấn chặt lấy một con Hắc Long oai nghiêm. Một trong những sợi xích đã bắt đầu nứt vỡ.
 
"Tiêu Kinh, chàng có muốn biết tại sao chàng lại có sức mạnh phi phàm nhưng lại bị mất trí nhớ không?"
 
Tiêu Kinh trầm mặc một hồi, rồi lắc đầu: "Trước đây ta muốn biết. Nhưng từ khi có nàng, ta thấy làm một gã thợ săn bình thường cũng tốt. Ta sợ nếu nhớ lại, ta sẽ không còn là gã thợ săn trị giá ba lượng bạc của nàng nữa."
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo