BÁC SĨ TẠ, ĐÃ LÂU KHÔNG GẶP - Chương 10

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Giọng của mẹ Tạ Sơ Ngôn trở nên rõ ràng hơn: "Mẹ không can thiệp, chẳng lẽ để mẹ nhìn con lấy một người đàn bà có thể chết bất cứ lúc nào về nhà sao? Con khó khăn lắm mới leo lên được vị trí này, hà tất phải thế?"

Tạ Sơ Ngôn cười lạnh: "Vậy mẹ nghĩ xem, con vì ai mà mới leo lên được vị trí này?"

Mẹ anh đột nhiên nghẹn lời.

"Không có Mạnh Đình Nguyệt thì không có Tạ Sơ Ngôn của ngày hôm nay. Nhà họ Tạ lại càng không có được một người con làm bác sĩ, tận tụy chăm lo khám chữa cho cả nhà các người đâu."

"Đó là việc con nên làm!"

Tạ Sơ Ngôn gắt lên: "Năm đó vì tiền mà các người tự ý sửa nguyện vọng của con, bắt con ở lại địa phương, sao lúc đó không nghĩ đến ngày hôm nay? Nếu các người còn coi con là con, thì hãy tôn trọng Mạnh Đình Nguyệt. Nếu dám làm khó cô ấy dù chỉ một chút, đừng trách con không nhận người thân."

Kèm theo tiếng rầm, điện thoại bị ném mạnh xuống bàn trà. Đúng lúc đó, vì lạnh nên tôi hắt hơi một cái, bị Tạ Sơ Ngôn bắt quả tang tại trận.

Anh đứng dậy, đi qua góc rẽ, nhìn thẳng vào tôi đang trốn sau tường nghe lén. Vẻ giận dữ dần bị thay thế bởi sự bất lực, anh thở dài: "Đi chân trần không lạnh sao?"

Tôi gãi đầu: "À, tớ... tớ ra uống nước."

"Về phòng đi, tớ rót cho."

Tôi chuồn thật nhanh. Lúc anh mang nước vào, tôi đã trùm chăn kín mít, chỉ để lộ hai con mắt ra ngoài. Có lẽ vì vừa cãi nhau với bố mẹ nên trông anh có vẻ lạnh lùng khó gần.

Tôi ôm chăn ngồi dậy: "Những điều cậu vừa nói là thật sao? Việc họ sửa nguyện vọng ấy."

Tạ Sơ Ngôn nhìn tôi uống hết nước, cầm lấy chiếc cốc không rồi mới nói: "Ừm. Nếu chiều hôm đó tớ không đăng nhập vào hệ thống kiểm tra, có lẽ phải đến lúc nhận giấy báo nhập học tớ mới phát hiện ra. Cho nên đừng tự trách vì chuyện tớ đổi nguyện vọng. Không có cậu, không có tớ của ngày hôm nay."

Trong bóng tối, tôi lại dính lấy anh, ôm chặt lấy Tạ Sơ Ngôn: "Học y có khổ không?"

"Không khổ."

"Lừa người."

"Không lừa cậu." Tạ Sơ Ngôn chậm rãi vuốt ve lưng tôi, "Tớ đôi khi nghĩ, sự gặp gỡ và trùng phùng giữa người với người chính là định mệnh."

Tôi lí nhí: "Ngay cả khi chúng mình không gặp lại, cậu vẫn sẽ nghĩ như vậy sao?"

Ánh mắt anh rực sáng, giọng khẳng định: "Phải, bất kể bao nhiêu năm trôi qua, Tạ Sơ Ngôn và Mạnh Đình Nguyệt nhất định sẽ ở bên nhau, chỉ là vấn đề sớm hay muộn thôi."

13

Sau ngày hôm đó, tôi cuối cùng cũng bắt đầu nghiêm túc cân nhắc chuyện kết hôn. Tạ Sơ Ngôn khẳng định rằng tỷ lệ sống sót của bệnh tôi rất cao, gần như không ảnh hưởng đến tuổi thọ. Nếu không tái phát, xác suất lớn là tôi có thể sống đến lúc thành một bà lão.

Thế là hôn lễ được định vào nửa năm sau. Tranh thủ thời gian này, tôi muốn nuôi lại tóc. Lúc kết hôn, ít nhất không phải là hai cái đầu trọc.

Nửa năm trôi qua nhanh chóng. Tôi lại trở nên hoạt bát, cơ thể có da có thịt hơn, tóc cũng mọc dày lên nhiều. Nhìn từ xa, sắc mặt hồng hào, tràn đầy sức sống.

Hôm đó, tôi dành thời gian gọi điện cho bố mẹ. Đã 9 tháng kể từ lần liên lạc cuối cùng. Mẹ tôi nghe máy: "Alo, Đình Nguyệt à, con ở Bắc Kinh thế nào rồi? Bác sĩ nói sao?"

"Bệnh tình rất ổn định, chắc là... không có vấn đề gì lớn đâu ạ."

"Thế thì tốt. Lâu rồi không có tin tức, mẹ và bố còn định đi thăm con. Nếu không phải em trai con bận ôn thi lên cấp hai thì mẹ và nó đã đi rồi."

Năm đó sau khi tôi phát bệnh không lâu, bố mẹ sinh thêm em trai. Trọng tâm của họ đều dồn hết lên nó. Thực ra tôi không trách họ. Một đứa con gái có thể ra đi bất cứ lúc nào quả thực không bằng một đứa con thứ hai khỏe mạnh, học giỏi, tính tình ngoan ngoãn. Hơn nữa, trước khi em trai chào đời, họ cũng đã tốn rất nhiều tiền để chữa bệnh cho tôi.

Tôi vội nói trước khi cuộc gọi kết thúc: "Mẹ, con sắp kết hôn rồi."

"Kết hôn? Có người chịu cưới con sao?" Mẹ thốt ra, giọng không giấu nổi sự ngạc nhiên.

"Vâng, người mẹ biết đấy, Tạ Sơ Ngôn. Anh ấy giờ là chuyên gia huyết học ở Bắc Kinh."

"Tốt quá, mẹ... mẹ và bố không có ý kiến gì. Có người chăm sóc con là bọn mẹ yên tâm rồi. Định ngày chưa? Tổ chức ở đâu? — Ấy đợi tí, em trai con làm đổ thức ăn của chó rồi, chuyện còn lại hôm khác nói nhé."

Nghe tiếng tút tút trong máy, câu "mời bố mẹ gặp mặt gia đình trai" nghẹn lại nơi cổ họng. Tạ Sơ Ngôn nắm lấy tay tôi, hỏi: "Họ nói sao?"

Tôi ngẩn người hồi lâu, đờ đẫn nói: "Nhà mình nuôi chó rồi. Không ai nói với tớ cả."

Từ lúc bắt đầu bố mẹ luôn bên cạnh, đến khi em trai ra đời họ thay phiên nhau đưa tôi đi khám, rồi đến lúc tôi một mình đi cầu y khắp nơi, mỗi tuần, mỗi tháng, mỗi nửa năm một cuộc điện thoại... cho đến hôm nay, nhà nuôi chó cũng không ai nói với tôi. Lòng tôi dâng lên một cảm giác không tên.

Tạ Sơ Ngôn hiểu tất cả, anh nắm chặt tay tôi: "Kết hôn là chuyện của hai chúng mình. Hai đứa mình tự quyết định, được không?"

"Được."

Đám cưới cuối cùng được tổ chức ở Bắc Kinh. Không làm lớn, chỉ là tối hôm nhận giấy đăng ký kết hôn, chúng tôi mời bạn bè và bạn học đi ăn một bữa. Lớp trưởng lại uống say, khóc rống lên đòi làm MC tại chỗ. Không khí tối đó cực kỳ tốt.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo