Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Dẹp đi, cậu sao sớm bằng tớ được? Tớ còn bắt gặp Mạnh Đình Nguyệt nhét thư tình vào ngăn bàn lão Tạ cơ."
"Hả? Tớ còn thấy ảnh Mạnh Đình Nguyệt hôn trộm Tạ Sơ Ngôn nữa kìa."
"Cái gì cơ, hồi nào?"
"Cuối năm lớp mười, trên bảng tin của khối, ảnh lão Tạ đứng thứ nhất treo ở hàng đầu tiên. Mạnh Đình Nguyệt thấp quá, còn phải dẫm lên ghế mới hôn tới."
Mặt tôi đỏ bừng lên như gấc chín. Dưới cái nhìn đầy vẻ suy tư của Tạ Sơ Ngôn, tôi chỉ hận không có cái lỗ nào để chui xuống.
Anh ghé sát tai tôi, thì thầm hỏi: "Cậu từng hôn ảnh của tớ à?"
Hơi thở nóng hổi khiến tai tôi ngứa ngáy. Tôi vội tránh ra, nhỏ giọng biện minh: "Thì hôn rồi đấy, làm sao nào?"
Tạ Sơ Ngôn cười không nói gì. Chủ đề nhanh chóng chuyển sang người anh.
"Đúng rồi lão Tạ, nhà cậu chuyển đi rồi à? Tết năm ngoái tớ về nhà thấy nhà cậu không có ai cả."
Giọng Tạ Sơ Ngôn bình lặng: "Tớ không rõ lắm."
"Hả?"
"Rất nhiều năm rồi tớ không về nhà."
Anh không nói tiếp, bạn học cũng không hỏi thêm. Chỉ có tôi nhạy cảm nhận ra tâm trạng của anh có chút không ổn. Còn chưa kịp suy nghĩ kỹ thì đã bị lớp trưởng đang say khướt kéo vào trò chơi mới.
Thật hay Thách.
Hứng khởi của mọi người lập tức lên cao. Dù sao mọi người đều ở Bắc Kinh, những năm qua cũng chứng kiến vài cặp đôi tan hợp. Tôi vốn định ngồi xem náo nhiệt, nhưng chẳng hiểu sao cái vỏ chai rượu cứ nhằm vào tôi và Tạ Sơ Ngôn mà quay.
Lượt đầu tiên, chai rượu chỉ thẳng vào Tạ Sơ Ngôn. Lớp trưởng đưa thẻ bài ra, anh rút lấy một lá. Mọi người xúm lại, mặt ai nấy đều hiện lên vẻ hóng hớt:
"Đã từng yêu mấy lần, đoạn tình cảm nào sâu đậm nhất?"
Tôi cũng tò mò nhìn anh. Anh nhìn tôi không chớp mắt: "Một lần, với Mạnh Đình Nguyệt."
Tim tôi đập liên hồi như muốn hưởng ứng lời nói của anh.
Lượt thứ hai, chỉ vào tôi.
"Lần khóc đau lòng nhất là lần nào? Tại sao?"
Có người khẽ hắng giọng: "Cái đó... lớp trưởng, bỏ qua đi, Đình Nguyệt vừa mới khỏe lại mà."
Mọi người đều phụ họa theo, mặc định rằng lần tôi khóc thảm thiết nhất là khoảnh khắc phát hiện mình bị bệnh.
Tôi siết chặt tay Tạ Sơ Ngôn, nói: "Lần hóa trị đầu tiên, lúc tôi tìm thấy lời nhắn tốt nghiệp của Tạ Sơ Ngôn trong ba lô. Bởi vì vào lúc khó khăn nhất, người mình yêu lại không ở bên cạnh."
Tạ Sơ Ngôn nắm chặt tay tôi hơn, những ngón tay dần siết lại.
Trò chơi tiếp tục, những lượt sau đều chỉ vào người khác. Tôi còn nghe được mấy chuyện bát quái khá thú vị. Trong đó có vài lượt chỉ vào Tạ Sơ Ngôn, nhưng vì là những chuyện không quan trọng nên anh chọn uống rượu.
Chớp mắt đã đến đêm muộn. Ván cuối cùng lại là Tạ Sơ Ngôn.
"Có việc gì bạn muốn làm từ lâu rồi?"
Lớp trưởng đã đưa ly rượu tới nhưng Tạ Sơ Ngôn không nhận, anh nói: "Kết hôn với Mạnh Đình Nguyệt."
Bầu không khí đang lờ đờ vì buồn ngủ bỗng chốc bùng nổ một lần nữa. Giữa tiếng hò reo của mọi người, tôi nhìn anh đầy vẻ khó tin. Trước đêm nay, tôi chưa bao giờ dám xa xỉ hy vọng về việc kết hôn với anh.
Lớp trưởng uống quá chén, ai cản cũng không được: "Chúng ta hãy cùng chúc mừng đôi trẻ này kết thúc cuộc chạy đua tình ái mười năm—"
"Lớp trưởng! Nói sớm quá rồi, lời này để dành đến đám cưới mà nói."
"Đúng thế, tớ thấy họ chẳng cần thuê MC đâu, cậu lên làm luôn đi."
Mọi người cười lớn.
Khi những chiếc taxi lần lượt rời đi, sự náo nhiệt của đêm nay khép lại. Lớp trưởng dụi mắt, vỗ vai tôi và Tạ Sơ Ngôn.
"Tốt rồi."
"Hai đứa, phải sống thật tốt nhé."
"Tớ đợi uống rượu mừng đấy."
Nhìn bóng dáng lớp trưởng rời đi, tôi bỗng nhiên như nhìn thấy cảnh tượng trong đám cưới, anh làm MC khuấy động bầu không khí. Tôi lắc lắc tay Tạ Sơ Ngôn, định nói lại thôi.
"Chú và dì... không có ý kiến gì chứ?"
"Đừng bận tâm đến họ."
Anh có uống chút rượu nên hơi say. Vừa về đến nhà, anh chẳng nói chẳng rằng đã bế xốc tôi vào phòng ngủ chính. Những nụ hôn nồng nhiệt rơi xuống. Sống mũi cao của anh cọ qua chóp mũi và gò má tôi, khiến trái tim tôi đập loạn nhịp.
"Tạ Sơ Ngôn... từ từ đã..."
"Không đợi."
Giọng anh trầm đục, lại tiếp tục hôn tôi, chặn đứng mọi nỗi lo âu trong lòng tôi. Dưới lòng bàn tay, tôi cảm nhận được nhịp tim kịch liệt của Tạ Sơ Ngôn. Thật sống động, mạnh mẽ và tràn đầy sức sống.
Tôi dần từ bỏ sự kháng cự, mặc kệ bản thân bị cuốn vào niềm hạnh phúc không thể diễn tả thành lời. Trong bóng tối, tôi quờ quạng tìm tay anh, liền bị anh khóa chặt trước ngực, rồi anh cúi đầu hôn nhẹ một cái.
"Mệt thì nói nhé."
"Không mệt, ôm tớ đi."
"Được."
12
Vì để chăm sóc sức khỏe cho tôi, đêm nay không kéo dài quá lâu.
Tôi nằm trên giường chợp mắt một lúc, trong cơn mơ màng nghe thấy Tạ Sơ Ngôn đang gọi điện thoại. Giọng nói sắc lạnh và gay gắt của anh lọt qua khe cửa, tràn đầy vẻ thù địch chưa từng có.
Tôi bước xuống giường, lặng lẽ mở cửa. Tiếng của Tạ Sơ Ngôn vang lên từ phòng khách: "Mẹ, con đã nói rất rõ rồi, đây là chuyện của con, mọi người đừng can thiệp vào."
Tôi siết chặt nắm cửa, lòng bàn tay bất giác rịn ra một lớp mồ hôi. Biết là không nên nghe lén, nhưng đôi chân như không nghe lời, tôi bước đến góc rẽ ở phòng khách.