BÁC SĨ TẠ, ĐÃ LÂU KHÔNG GẶP - Chương 6

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Bị anh nhìn chăm chú ở khoảng cách gần như vậy, trong lòng tôi đột nhiên dâng lên một luồng lửa giận và uất ức. Rõ ràng tôi đã đen đủi đến mức này rồi, một người sắp chết đến nơi mà còn bị đuổi tận giết tuyệt.

"Thế thì thật chúc mừng cậu," giọng tôi chua chát và đầy gai góc, "Không có cú đá của tớ, cậu còn lâu mới làm được rể quý của viện trưởng."

"Phải," Tạ Sơ Ngôn gay gắt nói, "Cho nên tôi mới bảo cô ngu ngốc đến cực điểm rồi."

"Tạ Sơ Ngôn! Tớ không muốn cãi nhau, tớ... tớ mệt, tớ muốn nôn."

Vành mắt tôi đỏ hoe, nước mắt lã chã rơi xuống: "Chuyện năm đó, tớ xin lỗi cậu. Tớ không nên làm tổn thương tình cảm của cậu, không nên làm nhục cậu trước mặt mọi người. Là tớ sai rồi, cậu có thể... tha cho tớ không?"

Tạ Sơ Ngôn siết chặt vai tôi, vùi đầu hít một hơi thật sâu rồi lại ngước lên nhìn tôi.

"Cô nghĩ tôi quan tâm đến chuyện đó sao?"

"Cái gì?"

Mắt anh đỏ vẩy, anh nắm lấy tay tôi, đặt lên cổ áo blouse trắng của mình. Chất vải thô cứng hơi làm đau tay tôi.

"Tôi đã đi đến con đường này rồi, Mạnh Đình Nguyệt, cô nghĩ tôi còn quan tâm đến sự sỉ nhục của cô sao? Cô tưởng tôi không biết vì lý do gì cô mới chia tay với tôi sao?"

Tạ Sơ Ngôn, người đáng lẽ phải học Toán, cuối cùng lại trở thành bác sĩ. Anh đã vứt bỏ nguyện vọng yêu thích của mình, lúc này đây đang đứng trước mặt tôi. Sâu thẳm trong mắt anh là nỗi uất ức đong đầy sắp tràn ra ngoài.

Anh chất vấn tôi: "Tôi đã chịu khổ bao nhiêu năm để đến được bên cạnh cô, dựa vào cái gì mà cô chỉ nói một câu 'tha cho tớ' là tôi phải biến đi thật xa?"

Tôi sững sờ.

"Cái đợt tuyển người thử nghiệm đó..."

"Là tôi nhờ lớp trưởng gửi cho cô đấy."

Ánh mắt Tạ Sơ Ngôn rực cháy: "Tôi biết cô nhất định sẽ tới."

Đầu óc tôi rối bời, chuyện năm đó tôi chỉ kể cho lớp trưởng nghe. Và còn xin cậu ấy giữ bí mật giúp mình. Lẽ nào cậu ấy đã nói cho Tạ Sơ Ngôn biết?

Gió dần lớn hơn. Phía xa có tiếng y tá gọi tôi quay về. Tạ Sơ Ngôn đứng dậy, kiềm chế cảm xúc, nói một câu đầy dứt khoát:

"Mạnh Đình Nguyệt, cô đang bệnh, tôi không chấp cô, nhưng cô đừng bao giờ nghĩ đến chuyện rũ bỏ được tôi."

8

Từ bên ngoài trở về, tôi cứ ngồi thẫn thờ trên giường bệnh.

Bạn thân huơ huơ tay trước mắt tôi: "Sao thế? Sao hồn xiêu phách lạc thế này?"

"Tạ Sơ Ngôn... anh ấy đã học y."

"Tớ biết mà, tớ có ngốc đâu."

Nhìn vào đôi mắt đỏ hoe của tôi, bạn thân đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, há hốc miệng kinh ngạc.

"Ý cậu là, anh ấy học y là vì..."

Tối hôm đó sau khi bạn thân về nhà, tôi gọi điện cho lớp trưởng.

"Alo? Đình Nguyệt, có chuyện gì à?"

“Uh, về chuyện của Tạ Sơ Ngôn."

Lớp trưởng đột nhiên im lặng. Trong điện thoại chỉ còn lại tiếng trẻ con đang bập bẹ tập nói.

"Đình Nguyệt, xin lỗi nhé, tớ đã kể chuyện của cậu cho Tạ Sơ Ngôn nghe rồi."

Quả nhiên.

Tôi rũ rượi vùi đầu vào gối, thở dài một tiếng.

Lớp trưởng có chút gấp gáp: "Tớ biết làm thế là không hay, nhưng lúc đó cậu đi vội quá, ném cho người ta xấp tiền rồi mất tích luôn. Tạ Sơ Ngôn đã chặn cửa nhà tớ suốt một tuần liền, khiến đám thầy cô bên văn phòng tuyển sinh cũng phải theo đến tận nơi. Bố mẹ tớ còn tưởng tớ đạt thành tích khủng, suýt nữa thì mở tiệc ăn mừng."

"Vấn đề quan trọng nhất là, trong bảy ngày đó, cậu ấy sụt hẳn năm ký lô. Nếu cậu nhìn thấy bộ dạng cậu ấy lúc đó, cậu cũng không nỡ giấu đâu."

"Sau này biết cậu ấy đổi nguyện vọng, ây... nói thế nào nhỉ, trong lòng tớ cũng không dễ chịu gì. Tớ sợ cậu trách nên bao nhiêu năm nay không dám nói."

"Đình Nguyệt? Đình Nguyệt? Cậu có đang nghe không?"

Tôi lau nước mắt, nghẹn ngào đáp:”uh, tớ nghe đây. Tớ không có ý trách cậu đâu, đã làm phiền cậu rồi."

"Ây, không phiền không phiền, hai đứa có gì thì cứ ngồi xuống nói chuyện hẳn hoi với nhau."

“Uh."

Cúp điện thoại, căn phòng chìm vào tĩnh lặng như tờ. Tôi siết chặt điện thoại, lồng ngực đau thắt lại. Trong phòng bệnh tối đen vang lên tiếng nức nở kìm nén của tôi.

Tôi thấy mình giống như một con lừa ngốc nghếch. Tự cho là mình đã sắp xếp ổn thỏa mọi chuyện, tưởng rằng đã giấu được tất cả mọi người. Kết quả là người quan trọng nhất lại biết ngay từ đầu.

Trong bóng tối, đột nhiên có một tia sáng lọt vào. Cửa phòng bệnh mở ra.

Tạ Sơ Ngôn đứng ở cửa, bốn mắt nhìn nhau với một kẻ đang mặt đầy nước mắt là tôi. Sắc mặt anh căng thẳng, bước nhanh tới gần: "Sao thế? Thấy không khỏe ở đâu à?"

Cảm xúc bên bờ vực sụp đổ của tôi không thể kìm nén được nữa, tôi òa lên khóc nức nở.

"Tại sao cậu lại đổi nguyện vọng chứ?"

"Đồ ngốc!"

"Tớ vốn dĩ không cần cậu, cậu không hiểu sao?"

Tạ Sơ Ngôn sững người, biểu cảm đột nhiên thả lỏng. Anh mím môi im lặng chịu đựng mấy cú đấm của tôi, tính tình tốt đến quá mức.

"Cậu tìm lớp trưởng rồi à?"

Mắt tôi cay xè: "Ừm."

"Thế là được rồi."

"Cái gì mà được rồi?"

Tạ Sơ Ngôn quỳ xuống, ngước nhìn tôi, ánh mắt sáng đến đáng sợ: "Chúng mình làm hòa, không chia tay nữa có được không?"

Cơ thể tôi theo bản năng lùi lại, nhưng đột ngột bị Tạ Sơ Ngôn siết chặt vai.

"Mạnh Đình Nguyệt!"

Tạ Sơ Ngôn cao giọng, ép tôi phải nhìn anh. "Tớ biết cậu đang sợ điều gì."

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo