BÁC SĨ TẠ, ĐÃ LÂU KHÔNG GẶP - Chương 7

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Anh giơ tay thề: "Tớ thề, tớ sẽ không vì cậu mà từ bỏ sinh mạng. Cho dù có một ngày..."

Môi anh run rẩy, giọng nói cũng run rẩy theo. Anh nghẹn lại một lát, dường như cực kỳ không muốn nói ra từ đó, nhưng cuối cùng vẫn nói: "Cho dù có một ngày, âm dương cách biệt, Tạ Sơ Ngôn tớ thề, tuyệt đối sẽ không vì Mạnh Đình Nguyệt mà từ bỏ sinh mạng của chính mình."

Anh nâng mặt tôi lên, khẽ nói: "Như vậy, cậu đã sẵn sàng nói rằng cậu yêu tớ chưa?"

Gió luồn qua cửa sổ khép hờ, thổi lên đôi gò má ướt đẫm của tôi mang theo hơi lạnh. Trăng thanh như nước. Bên hồ đàn chim vỗ cánh bay về tổ.

Tôi giống như một chú chim mỏi mệt, một mình bay suốt mười năm. Chỉ có không ngừng vỗ cánh mới có thể giống như một con người đang sống, dùng sự "lạc quan", "tích cực", "dũng cảm" để đối kháng với bệnh tật.

Nhưng tôi cũng biết sợ, biết tuyệt vọng, biết oán hận ông trời bất công, căm ghét sự xui xẻo của mình. Tôi không tìm thấy cánh rừng để nương tựa, một khi thả lỏng sẽ rơi xuống vực thẳm của cảm xúc tiêu cực.

Tôi mệt quá. Mệt đến mức muốn tìm Tạ Sơ Ngôn để tựa vào. Dù chỉ có một ngày thôi, hãy để chú chim bay mỏi như tôi có một nơi dừng chân, rồi chờ mặt trời ngày mai mọc lên, lại dang cánh tiếp tục bay về phía cái chết.

Tôi ôm chặt lấy Tạ Sơ Ngôn, gục đầu xuống. Khóc thành tiếng.

9

Kết thúc đợt hóa trị thứ hai, cân nặng của tôi chạm mức thấp nhất từ trước đến nay. Họa vô đơn chí, chủ nhà đột nhiên gọi điện bảo con trai ông ta sắp kết hôn nên không cho thuê nhà nữa. Ông ta bồi thường gấp đôi tiền vi phạm hợp đồng, yêu cầu tôi tìm nơi ở mới trong vòng hai ngày.

Lúc tôi đang tranh luận với chủ nhà, Tạ Sơ Ngôn ngồi ngay cạnh tôi. Anh nhíu mày: "Cần tớ nói chuyện với ông ta không?"

Tôi cúp máy: "Không cần đâu, tiền đền bù khá cao, số tiền đó đủ để tớ tìm nhà mới rồi."

Những năm này chạy vầy chữa bệnh, nơi ở không cố định, tôi đã sớm quen với những việc thế này.

"Chuyển đến chỗ tớ đi."

"Hả?"

Tạ Sơ Ngôn lặng lẽ dời mắt đi: "Gần bệnh viện, đi khám cũng tiện."

Một người vốn dĩ cởi mở như tôi bỗng trở nên lúng túng: "Ờ... như vậy có làm phiền cậu không—"

"Không phiền."

Thế là tôi nghiễm nhiên dọn vào căn hộ của Tạ Sơ Ngôn. Đó là một khu chung cư khá tốt gần bệnh viện. Căn nhà không lớn lắm nhưng được cái thiết kế đẹp, thoáng đãng. So với căn nhà tôi thuê trước kia thì đúng là tốt hơn không biết bao nhiêu lần.

Tạ Sơ Ngôn phải đi làm nên đưa mật khẩu cho tôi. "Hành lý cứ để công ty vận chuyển đặt ở phòng khách, tối tớ về dọn."

Tôi đứng trong nhà, gãi gãi đầu. Không ngờ mình lại cứ thế mà "sống chung" với Tạ Sơ Ngôn. Lần đầu tiên đặt chân vào địa bàn riêng tư của anh, tôi có chút rón rén. Không dám ngó nghiêng lung tung, tôi ngoan ngoãn ngồi trên sofa.

Hỏi Tạ Sơ Ngôn: "Tớ ngủ phòng nào?"

"Phòng nào cũng được."

"Hả?"

Anh rất bận, không hề phản hồi gì thêm về thắc mắc của tôi. Tôi đánh liều bước vào một căn phòng bên phải. Bộ chăn ga gối đệm màu xanh đậm. Rèm cửa cản sáng màu xám. Trên bàn đặt sạc không dây cho đồng hồ. Trong tủ kính treo đầy sơ mi của Tạ Sơ Ngôn.

A... là phòng ngủ chính. Tôi đóng cửa lại, mở căn phòng còn lại ra, đặt vali của mình vào đó.

Trời dần tối. Tôi nấu xong bữa tối, bày biện bát đũa, đợi bên bàn ăn. Chẳng biết từ lúc nào tôi đã ngủ thiếp đi.

Lúc Tạ Sơ Ngôn đẩy cửa bước vào, tôi đang gục xuống bàn mơ màng. Bộ tóc giả lệch lạc trên đầu, trông như sắp rơi ra đến nơi. Khi anh đến bên cạnh, tôi giật mình tỉnh giấc.

"Cậu về rồi à!"

"Ừm."

Không biết có phải ảo giác không, ánh mắt Tạ Sơ Ngôn nhìn tôi còn nồng nhiệt hơn cả khi ở bệnh viện. Tôi cuống cuồng chỉnh lại tóc giả rồi đứng dậy: "Tớ ăn rồi, thế... tớ đi ngủ trước đây."

Tạ Sơ Ngôn thu hồi ánh mắt, trầm giọng nói: "Được. Tớ bận việc, lần sau đừng đợi tớ."

"Vâng ạ."

Tôi nhanh chóng chuồn về phòng khách. Đứng trước gương kiểm tra tóc giả, trong lòng hối hận không thôi. Đây là bộ tôi thích nhất, vừa nãy hình như nó bị tuột ra. Tạ Sơ Ngôn không nhìn thấy đỉnh đầu tôi đấy chứ?

Tôi cắn răng, tháo bộ tóc giả xuống. Xụ mặt thở dài.

Từ nhỏ tôi đã thích làm điệu, đặc biệt là thích chăm sóc tóc. Hồi đi học tóc dài ngang thắt lưng, đen nhánh mượt mà. Mấy năm trước khi bệnh chưa tái phát, tóc cũng rất dày. Vậy mà giờ đây, tôi trong gương với mái tóc lưa thưa hoàn toàn không cười nổi. Xấu chết đi được.

Đây mới chỉ là đợt hóa trị thứ hai. Vài đợt nữa chắc phải cạo trọc đầu luôn mất.

Cốc cốc cốc...

Là Tạ Sơ Ngôn đang gõ cửa. "Đồ dùng vệ sinh bày trong nhà tắm rồi, cậu có ra rửa mặt không?"

Tôi lập tức tắt đèn, chui tọt vào chăn: "Thôi, tớ đi ngủ đây."

Bên ngoài không còn tiếng động gì của Tạ Sơ Ngôn nữa. Anh đứng ở cửa một lát rồi rời đi.

Tôi đợi đến nửa đêm, khi tia sáng cuối cùng ngoài kia biến mất mới nhảy khỏi giường. Rón rén mở cửa chuẩn bị vào nhà tắm vệ sinh cá nhân. Kết quả là, một tia sáng yếu ớt truyền đến từ phía phòng khách.

Tạ Sơ Ngôn đang ngồi trên sofa. Bên cạnh chất đầy tài liệu. Chiếc đèn bàn nhỏ chiếu sáng khuôn mặt anh. Tạ Sơ Ngôn dễ dàng nhìn thấy một kẻ đang lén lút, không đội tóc giả là tôi.

Tôi đứng hình, không biết nên đóng cửa tiếp tục giả chết hay là bước ra ngoài vệ sinh như bình thường.

Tạ Sơ Ngôn đặt tài liệu xuống, đứng dậy bước tới.

"Tớ... tớ vừa ngủ dậy, định đi rửa mặt—"

"Đừng cử động."

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo