BÁC SĨ TẠ, ĐÃ LÂU KHÔNG GẶP - Chương 8

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Tạ Sơ Ngôn nắm lấy bàn tay đang che đầu của tôi, ép tôi vào tường, sau đó hơi thở ấm nóng phả lên mặt tôi. Anh cúi đầu hôn tôi.

Cả người tôi run lên, trái tim đập loạn nhịp không kiểm soát được. Ngay cả nhịp thở cũng trở nên gấp gáp. Bóng hình anh che khuất tia sáng duy nhất. Không gian mờ tối khiến thính giác trở nên vô cùng nhạy bén.

Hơi thở chúng tôi giao thoa. Môi lưỡi quấn quýt. Tôi nghe thấy tiếng áo sơ mi của Tạ Sơ Ngôn cọ vào tóc mình. Nghe thấy tiếng yết hầu anh chuyển động và nhịp tim ngày càng mãnh liệt.

Chúng tôi hôn nhau rất lâu. Lâu đến mức tôi bắt đầu cảm thấy khó thở.

"Đang trốn tớ à?"

Tôi theo bản năng cúi đầu, nhưng nghĩ đến việc đỉnh đầu sẽ lộ ra trước tầm mắt Tạ Sơ Ngôn, tôi lại vội vàng ngước lên: "Ai thèm trốn cậu chứ? Tự luyến."

Tạ Sơ Ngôn xoa xoa tóc tôi, trong con ngươi phản chiếu hình bóng tôi: "Ừm, thế này trông thuận mắt hơn nhiều."

"Thế nào cơ?"

"Dáng vẻ không đội tóc giả."

Anh cọ vào chóp mũi tôi, khẽ nói: "Tớ đã muốn hôn cậu từ lâu rồi, thấy cậu cứ căng thẳng vì bộ tóc giả nên tớ không dám ra tay."

Tôi quay mặt đi, tự ái nói: "Đừng nhìn nữa, xấu lắm."

"Không xấu, rất xinh."

"Lừa đảo."

Tạ Sơ Ngôn nắm lấy tay tôi, kéo tôi vào nhà tắm. "Vừa rồi tớ có chuyện muốn nói với cậu."

Anh bật đèn lên, mọi thứ trên bàn trang điểm hiện ra rõ mười mươi. Ở một vị trí nổi bật, có một chiếc tông đơ điện. Anh nhìn tôi trong gương, hỏi: "Cậu biết cạo đầu không?"

Tôi cắn môi: "Tớ vẫn chưa muốn cạo sớm thế đâu... ít nhất bây giờ vẫn còn ít tóc."

Tạ Sơ Ngôn đưa tông đơ cho tôi: "Ý tớ là, cậu giúp tớ cạo."

"Cậu điên rồi à?"

Tôi nhìn mái tóc đen dày của anh, lông mày nhíu chặt, trong đầu bắt đầu hiện ra cảnh Tạ Sơ Ngôn đầu trọc một cách không kiểm soát. Tuy không xấu nhưng trông cứ kỳ kỳ...

Tạ Sơ Ngôn tự giác bê một chiếc ghế đẩu nhỏ ra ngồi: "Tớ trông trẻ quá, tớ hy vọng cậu có thể giúp tớ cạo thành bộ dạng mà bệnh nhân tin tưởng."

Tông đơ đã cắm điện, đang kêu rè rè. Mắt tôi cay xè, cố nén cơn xúc động muốn khóc.

"Tớ không làm đâu."

Anh rõ ràng là muốn ở bên cạnh tôi, đồng hành cùng tôi. Tạ Sơ Ngôn mỉm cười, nắm lấy cổ tay tôi. "Đừng sợ, nào."

Tay anh rất vững. Theo tiếng rung rè rè, tóc của Tạ Sơ Ngôn rơi xuống đất. Anh đúng là chẳng tiếc chút nào, không để lại một sợi tóc.

Tôi nhìn anh trong gương, mếu máo: "Đúng là phản tác dụng rồi, cậu trông còn trẻ hơn, như thực tập sinh mới vào viện ấy."

Chiếc tông đơ bị quẳng sang một bên. Tạ Sơ Ngôn đứng dậy, nhìn đôi mắt đỏ hoe của tôi, cúi đầu hôn nhẹ lên môi tôi một cái.

"Cạo đầu trọc để có thể ở bên cạnh cậu mỗi ngày, tớ thấy rất tốt."

"Đợi đến lúc tớ cạo đầu cho cậu, cậu sẽ không thù ghét tớ nữa, vì cậu đã cạo cho tớ trước rồi."

Tôi không nhịn được, vừa khóc vừa cười: "Thế thì tớ vẫn sẽ thù cậu đấy!"

Trong gương phản chiếu khuôn mặt của hai người. Một người nước mắt lưng tròng, cười trông rất buồn cười. Một người nụ cười rạng rỡ, ánh mắt đầy nuông chiều.

Anh ôm lấy vai tôi, nói: "Được, vậy thì cứ bám lấy tớ đi, cậu mắng thế nào tớ cũng nhận hết."

 

10

Sau này lúc đi mua tóc giả, tôi vẫn mua thêm một bộ cho Tạ Sơ Ngôn.

Bởi vì có mấy lần, sinh viên của anh nhìn thấy thầy mình trong bộ dạng đầu trọc lóc thì ai nấy đều trợn mắt há mồm. Tôi cảm thấy việc này làm tổn hại đến uy nghiêm của một vị giáo sư hướng dẫn.

Tạ Sơ Ngôn vui vẻ chấp nhận.

Từ đó về sau, chỉ khi về đến nhà, hai chúng tôi mới tháo tóc giả ra.

Vài tháng nữa trôi qua, liệu trình điều trị kết thúc. Tình trạng bệnh cơ bản đã ổn định, không tiếp tục xấu đi nữa. Lớp trưởng để chúc mừng nên đã tổ chức một buổi tụ tập nhỏ.

"Đình Nguyệt, sức khỏe cậu thế nào rồi? Lần này tớ không mời cậu ấy (Tạ Sơ Ngôn) nhé, chủ yếu là chúc mừng cậu thôi! Tránh để hai người gặp mặt lại gượng gạo."

Lúc nghe điện thoại tôi đang để loa ngoài, còn Tạ Sơ Ngôn thì đang sửa bóng đèn. Anh rũ mắt liếc nhìn màn hình điện thoại, thản nhiên nói: "Tôi và Đình Nguyệt sẽ đến đúng giờ."

Lớp trưởng bị sặc nước miếng, ho sặc sụa một hồi lâu mới kinh hãi thét lên: "Lão Tạ? Sao cậu cũng ở đó?"

"Tớ và cô ấy quay lại rồi."

Đầu dây bên kia truyền đến tiếng lớp trưởng làm đổ chén nước. Tạ Sơ Ngôn bước xuống khỏi ghế, cầm lấy điện thoại: "Thứ Bảy tớ có thời gian, chốt địa điểm xong thì gửi cho Đình Nguyệt là được."

Cúp máy xong, tôi sốt sắng hỏi: "Thứ Sáu cậu trực đêm mà, hay là thôi đi, mình đừng đi nữa."

Lớp trưởng chỉ rảnh vào buổi trưa. Tạ Sơ Ngôn thức trắng một đêm, sáng Thứ Bảy về đến nhà cũng đã mười giờ rồi, anh sẽ chẳng có thời gian ngủ bù.

"Không, phải đi chứ."

Anh quay lưng về phía tôi thu dọn bàn ghế, khẽ nói: "Buổi họp lớp mười năm trước, cả tớ và cậu đều không đi, tớ không muốn bỏ lỡ lần này."

Nhìn cái bóng lưng bận rộn ấy, tôi xoay người dụi dụi mắt, mỉm cười bảo:

"Ờ, vậy tớ đi chọn một bộ tóc giả thật đẹp."

"Được, chọn giúp tớ một bộ luôn nhé."

11

Không khí buổi tụ tập lần này rõ ràng tốt hơn lần trước rất nhiều. Mọi người náo nhiệt hẳn lên, đúng nghĩa là một buổi hội ngộ bạn cũ.

Tôi và Tạ Sơ Ngôn vừa vào cửa đã bị kéo vào tận góc trong cùng của phòng bao, bạn học vây quanh hết lớp này đến lớp khác.

"Hai người quay lại từ bao giờ thế?"

"Ai chủ động trước vậy?"

"Lần trước hai người là tình hình gì, cãi nhau à?"

Tôi đỏ mặt, không biết nên bắt đầu kể từ đâu. Tạ Sơ Ngôn thì cực kỳ bình tĩnh, trả lời từng câu một.

"Mấy tháng trước quay lại."

"Tớ chủ động."

"Lần trước là tớ không tốt, giận dỗi cô ấy."

Mọi người cười đầy ẩn ý kiểu "dì nương". Những chuyện cũ năm xưa bắt đầu được lôi ra như đổ đậu khỏi hũ.

"Năm đó tớ là người đầu tiên biết Đình Nguyệt thích lão Tạ đấy! Chính miệng cậu ấy thừa nhận luôn."

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo