Bình yên vô sự - Chương 12

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Lưng tôi hình như cũng không đau lắm, nhưng mà mệt.

Trong phòng quá yên tĩnh, lúc trước bên tai tôi đều là tiếng khóc lóc tiếng mắng mỏ, khi mở mắt ra lại đối mặt với không gian yên tĩnh như thế, tôi có chút ngạc nhiên vì không phải ứng kịp.

Hắn không nói lời nào, khuỷu tay đặt trên đầu gối, đôi mắt thong thả chớp lại mà nhìn tôi chằm chằm, không quan tâm tôi có tỉnh lại hay không.

Tôi đã nghĩ không biết có nên nhắm mắt lại giả vờ ngủ hay không, nhưng lại cảm thấy không cần thiết.

Chúng tôi nhìn lẫn nhau, đôi mắt của hắn đen nhánh và trong trẻo, khiến cho tôi có một cảm giác vô cùng quen thuộc.

…Tôi nhớ ra rồi.

Hồi trước, chờ bà vú và các ma ma ngủ rồi, tôi sẽ trộm bò xuống giường chạy đến phòng chứa củi ở hậu viện để tìm Lục Chấp.

Hắn nằm nghiêng ngủ trên đống rơm rạ.

Tôi hỏi hắn vì sao không nằm thẳng ngủ mà lại nằm nghiêng.

Hắn không nói lời nào, cứ như vậy nhìn tôi.

Tôi cảm thấy chơi rất vui, liền học theo hắn nằm nghiêng ngủ, nhìn chằm chằm hắn, phòng chứa củi vừa tối vừa bừa bộn, hình dáng trên mặt hắn nhìn không rõ, nhưng chỉ cần duỗi tay là có thể sờ thấy.

Tôi rất thích trêu Lục Chấp, nhưng mỗi lần hắn đều cầm lấy tay tôi đang sờ loạn, thấp giọng mắng một câu: “Đừng nhúc nhích!”

Khi đó, tôi không biết là hắn đã ngủ chưa, thường sẽ hỏi một câu: “Lục Chấp, anh còn đang nhìn em sao?”

Hắn thường thường phải đợi một lúc lâu sau mới có thể trả lời một tiếng “Ừ.”

Hiện tại, chúng tôi đang nhìn rõ mặt nhau, rõ ràng như thế, tôi không cần hỏi cũng có thể biết, hắn đang nhìn tôi.

61.

Cũng không biết thời gian qua bao lâu.

Có lẽ hắn cũng lâm vào trong hồi ức, mà ký ức của tôi nghèo nàn mơ hồ, có những thứ tôi còn không thể tưởng tượng được gì.

Đối với Lục Chấp, đó có thể không phải là một ký tức tốt đẹp gì.

Năm đó, hắn chỉ có hai bàn tay trắng, ăn nhờ ở đậu, làm việc cho kẻ thù đã hại chết cha mẹ của mình, chắc là hắn vô cùng đau khổ.

Quả thật tôi không dám tưởng tượng, thế mà lúc ấy tôi lại cứ ở trước mắt hắn không biết sống chết mà nhảy tới nhảy lui.

May mắn chính là năm đó tôi rất nhỏ, căn bản không phát hiện ra người khác có ý tốt hay ý xấu với mình.

Chỉ nghĩ đơn giản là, thầy giáo hay đánh vào tay tôi là người xấu, còn các dì mua kẹo cho tôi ăn, ôm tôi đi chơi là người tốt.

Sau này lại phát hiện kẹo và những cái ôm của các dì đều chỉ có trước mặt cha, còn bàn tay của thầy giáo lại khiến cho cái chữ xiên xiên vẹo vẹo của tôi trở nên đoan chính xinh đẹp.

Cho nên, tôi chưa từng cảm thấy Lục Chấp đáng sợ, chỉ cảm thấy chơi với Lục Chấp rất vui, rất kỳ lạ, rất thú vị, rất đáng thương, dáng vẻ cũng xinh đẹp, tôi thích chơi một chỗ với hắn, nói chuyện với hắn, cho dù hiếm khi hắn đáp lại thì tôi cũng sẽ không chê phiền mà ngồi ở bậc thang đến nỗi tê cả chân, nói hết câu này đến câu khác.

Mà lúc này, tôi chỉ cảm thấy Lục Chấp thật ghê gớm, khủng bố, nguy hiểm, đáng sợ, là sát thủ mà bất cứ lúc nào cũng có thể khiến cho tôi tan cửa nát nhà, là đầu sỏ gây tội khiến cho tôi áy náy, chột dạ, mất đi tôn nghiêm, mất đi tình yêu.

Hiện giờ, tôi cũng giống những người khác, không muốn tới gần hắn.

Đừng nói là tới gần, ngay cả nhìn hắn tôi cũng sẽ theo bản năng mà nghĩ có thể không nhìn hay không.

“Tống Bình Yên.”

Giọng nói khàn khàn của hắn cắt ngang suy nghĩ của tôi.

Tôi chờ đợi hắn có thể nói gì với tôi, là sẽ nói “Tôi nhất định sẽ không bỏ qua Tống Côn và Tống Tử Nghiêu.”

Hay là nói: “Cha và anh trai em là hung thủ giết cha mẹ tôi!”

Nhưng hắn chỉ gọi tên của tôi, sau đó không nói chuyện nữa.

Tôi hoài nghi không biết có phải là có ảo giác hay không.

 

Giống như hiện tại tôi vẫn đang hoài nghi không biết là trước khi phẫu thuận Lục Chấp có đưa một mặt dây chuyền cho tôi không.

62.

“Em muốn nói gì?”

“Trước khi giải phẫu, có phải anh đưa một cái mặt dây chuyền cho tôi không?”

“Bên trong hình như là chữ mà lúc trước tôi viết.”

Hắn giống như không nghe thấy tôi nói chuyện, chỉ nhìn tôi, tôi cảm thấy hơi xấu hổ, đành phải tự mình nói tiếp.

“Phía sau lưng tôi sẽ có sẹo phải không?”

“Chắc là sẽ rất xấu…”

Lục Chấp im lặng rất lâu khiến cho tôi miên man suy nghĩ, tôi không đoán ra hắn đang nghĩ cái gì.

Hắn không nói, tôi cũng không nói, hắn nhìn tôi, tôi cũng không kiêng dè mà nhìn hắn, nhìn mãi nhìn mãi, cuối cùng tôi cũng gọi tên hắn.

“Lục Chấp!”

“Ừ!”

Thế mà hắn đáp lại tôi.

Mỗi lần tôi gọi tên hắn, hắn đều tạm dừng trong nháy mắt, rất ngắn, nhưng cũng không khó phát hiện.

Tôi rũ mắt, hỏi hắn giống như hồi còn nhỏ.

“Anh có còn đang nhìn tôi không?”

Lần này, hắn không dừng nữa, mà trực tiếp trả lời, giọng khàn khàn: “Đang nhìn!”

 

Lần này đến lượt tôi im lặng.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo