Bình yên vô sự - Chương 13

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Ngoài cửa sổ có gió, nhưng không thổi đến trong phòng, chỉ có bóng cây đu đưa theo gió chiếu nên dấu vết loang lổ, trong ánh sáng tối tăm, tôi vươn tay về phía Lục Chấp, lại dừng lại ở nửa đường, cuối cùng thu tay lại.

Tôi tự nhiên cảm thấy bi thương.

Có một chút cảm giác đau khổ trong trái tim lại đắng nghét trong miệng, đến nỗi cảm thấy cuộc đời chua xót, lại không thể nói thành lời.

Tôi với Lục Chấp có một thứ quan hệ kỳ quái và dị dạng nhất, giữa chúng tôi không có tình yêu, thậm chí cũng không có hận.

Cũng có thể là hắn hận tôi, bởi vì tôi là con gái của kẻ thù của hắn, nhưng tôi rõ ràng không hận hắn như thế.

Hắn tồn tại trong ký ức của cái tuổi ngây thơ nhất, mặc dù hắn cướp đi tình yêu và tự do của tôi, nhưng tôi vẫn cảm thấy hắn rất đáng thương, hình tượng đáng thương của Lục Chấp đã hình thành từ nhỏ, sau đó ăn sâu bén rễ trong đầu tôi, đến bây giờ lại trùng hợp với Lục Đốc Quân rồi.

Huống chi tất cả ngọn nguồn của bi kịch này là do cha và anh trai của tôi, tôi làm sao có thể hận hắn khi hắn tới báo thù đâu.

Nhưng nếu hắn giết cha và anh trai thì sao?

Tôi nghĩ, chắc là tôi sẽ rất ích kỷ mà hận hắn, không ai có thể hiên ngang lẫm liệt đến mức tha thứ cho hung thủ giết hại thân nhân của mình cả.

Câu hỏi khó khăn này vứt cho tôi, tôi cũng trả lời như thế, nhất định không có ngoại lệ.

Cho nên nói, oán hận báo thù lẫn nhau như thế, khi nào mới kết thúc?

“Tôi phải làm gì bây giờ?”

Tôi nhớ rõ trước kia mỗi lần gặp được vấn đề khó khăn sẽ luôn thích hỏi người khác, tôi nên làm cái gì bây giờ, nếu là cha và anh trai sẽ nói, để đấy cho cha/anh!

Nếu là Hứa Quân Sơ, nhất định là đầu tiên anh ấy sẽ cười nhạo tôi, rồi xoa đầu tôi, được rồi đại tiểu thư, để anh giúp em.

Nếu là Lê Âm, chị ấy nhất định càng mong muốn tôi có thể tự mình giải quyết, chị ấy luôn luôn nói là tôi có thể sống một cuộc sống khác với chị ấy.

Lục Chấp không trả lời tôi, ngược lại hắn nhắm hai mắt lại.

Tôi cũng nhắm mắt lại.

Trong mắt không có đối phương, có vài lời nói chúng tôi dễ nói ra hơn.

“Hôm nay là ngày giỗ của cha mẹ tôi!” Hắn nói.

Tôi run lên tự đáy lòng, cái gì cũng không thể nói nên lời.

“Trước mặt Tống Côn giết Tống Tử Nghiêu, sau đó lại tự tay giết Tống Côn, đó là việc mà tôi muốn làm từ năm mười lăm tuổi, tôi đã dựa vào ý niệm này mà sống sót đến bây giờ.”

Hóa ra, nhắm mắt lại cũng có thể giữ lại nước mắt, chỉ là không nhìn thấy đối phương cũng giữ lại nước mắt mà thôi.

Giọng của Lục Chấp khàn khàn trầm trọng, hắn chậm rãi nói: 

“Tống Bình Yên, không có lần sau nữa.”

Lần sau hắn sẽ không buông tha cha và anh trai đúng không.

Tôi nhắm mắt lại khóc, chỉ là không dám mở mắt ra để nhìn hắn. 

Tôi đã sợ sẽ nhìn thấy khuôn mặt thương tâm của hắn, cũng sợ nhìn thấy khuôn mặt vô tình của hắn.

Tôi tận lực cố gắng để âm thanh của bản thân không run rẩy như vậy, không khó khăn như vậy.

“Anh không sai, nhưng mà nếu anh giết cha và anh trai, nhất định tôi sẽ hận anh, cũng sẽ hận đến nỗi muốn giết anh.”

Tôi cảm thấy lòng bàn tay hơi lạnh lẽo của hắn nhẹ nhàng chạm vào khóe mắt của tôi để lau nước mắt cho tôi, tôi rõ ràng nghe thấy tiếng hắn nghẹn ngào, nhưng sau đó, tôi lại nghe được giọng nói bình tĩnh của hắn.

“Ừ, tôi biết rồi, tôi chấp nhận!”

63.

Tôi tĩnh dưỡng suốt hơn một tuần.

Lục Chấp triệt bỏ quân đội, hắn cho phép tôi ra ngoài, nhưng tôi lại không muốn đi ra ngoài nữa.

Mỗi ngày, hoạt động duy nhất chính là đi dạo loanh quan trong viện ngắm hoa, nếu không thì là viết thư cho Hứa Quân Sơ.

Hứa Quân Sơ nói, bác Hứa nhận được lời mời của trường học cũ, ông ấy chuẩn bị trở lại Nam Kinh dạy học.

Thật ra bác Hứa có tài, chí cũng không ở nơi đó, nhưng Hứa Quân Sơ tôn trọng quyết định của cha.

Tôi bắt đầu lo Hứa Quân Sơ cũng sẽ rời đi, Thượng Hải đã không còn cha mẹ anh ấy nữa, tôi cũng gả cho người khác, các bạn học lúc trước hoặc đi tòng quân hoặc đi du học, hoặc chết hoặc bị thương.

Tôi không nghĩ ra lý do để anh ấy ở lại.

64.

Cuối cùng cha vẫn là đến nhờ vả người Nhật.

Từ trước tới giờ nhà họ Tống là thân hào địa chủ, đến giờ cũng thành chó săn Hán gian.

65.

Thật ra lần trước cha trộm truyền tin nói chuyện này với tôi, bị tôi trả lời từ chối.

Nhưng ông ấy hỏi tôi, con còn cách nào có thể bảo vệ gia đình không?

Cái gì tôi cũng không thể nói được.

Tôi không có, tôi không có bất cứ năng lực nào để bảo vệ gia đình của mình.

Cho nên tôi không gặp ông ấy, bởi vì tôi không thể chấp nhận được việc cha mình bán nước cầu vinh.

Cũng không đi ngăn cản ông ấy, bởi vì tôi không thể đưa ra bất cứ cách nào để có thể tự cứu.

Làm người luôn luôn bất lực như vậy, đành phải chấp nhận rơi vào phiêu bạt.

Lê Âm từng nói, nếu kết thúc của sinh mệnh là cái chết, vậy thì cả đời này của chúng ta không ngừng thỏa hiệp, nhẫn nại tranh cường háo thắng thì lại có ý nghĩa gì đâu.

Có lẽ ý nghĩa chân chính là ở trong lòng.

 

Trong lòng có gia đình, trong lòng có đất nước, chọn lấy chọn bỏ, chọn cầm chọn vứt, đều ở trong lòng cả.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo