Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
66.
Cha được khôi phục vị trí hội trưởng thương hội, dưới sự trợ giúp của Tá Đằng cũng cứu được tính mạng của anh trai.
Chỉ tiếc là chân của anh trai đã bị đánh đến nỗi để lại di chứng, cả đời này chỉ có thể chống gậy mà đi.
Chỉ buồn cười ở chỗ, người nhật độc ác, cường thủ hào đoạt ở Trung Quốc, lại trở thành ân nhân mà Tống gia phải mang ơn đội nghĩa.
Tôi trốn tránh tất cả những thứ này, cũng không coi đó là sự thật mà tôi vốn nên thẳng thắn mà đối diện.
Con gái của tội phạm giết người, giờ trở thành con gái của Hán gian.
67.
Dạo này Lục Chấp rất bận.
Hắn cũng từng có tiếp xúc với Tá Đằng, thực lực của bọn họ tương đương nhau, kiềm chế lẫn nhau.
Cho dù quân đội của bọn họ đã từng đối kháng với nhau trên chiến trường, những thủ lĩnh như bọn họ cũng sẽ tham dự các buổi tiệc, ăn uống linh đình, nói cười đàm phán.
Chỉ là trong nụ cười có bao nhiêu phần thiệt tình thì không biết được.
Mọi người đều căm thù người Nhật, cho dù là phụ thân dựa vào Nhật Bản, Lục Chấp ngồi ở địa vị cao, đều hận người Nhật Bản.
Tôi không hiểu bọn họ tranh quyền đoạt vị thế nào, cũng không hiểu gút mắc chính trị giữa bọn họ ra sao.
Tôi chỉ biết tiếng động bên ngoài càng ngày càng lớn, người chết càng ngày càng nhiều.
Đám người hầu kể chuyện cho tôi: “Thi thể được chất đống trên xe kéo hết xe này đến xe khác, sợ chết mất!”
Thế giới này, cuộc sống này thật sự loạn, thật sự khó khăn, cũng thật sự rất mệt.
Chỉ cần ra khỏi nhà một chuyến, tôi nghe được đều là tiếng khóc.
Tiếng khóc của người có con trai chết trận sa trường, chồng mất tích không rõ nơi đâu, thi thể đã bị cụt chân cụt tay, xác chết đói khắp nơi, trên mặt ai cũng đều là tuyệt vọng.
Loại tuyệt vọng này khiến cho người bàng quan cũng không thể hít thở nổi.
Khi tôi cho tiền ở trên phố, mọi người sẽ tới tranh nhau, có người bị đánh chết đói chết, có một số ngõ nhỏ đầy xác chết, sau đó tôi mới biết được, tôi chỉ cứu được một người, không cứu được ngàn vạn người.
Dần dần, tôi cũng không dám ra ngoài nữa.
Tôi bảo vệ mong muốn của riêng mình, hiện tại nhà họ Tống bình an, sống chết là việc của người khác.
Mà tôi, lại trốn tránh ở phủ đốc quân, hoa nở rất đẹp.
Đúng, hoa nở đẹp là được rồi.
Chiến tranh ở rất gần tôi, thậm chí có nhiều buổi sáng tôi bị lửa đạn đánh thức.
Chiến tranh cũng cách tôi rất xa, bởi mỗi ngày tôi vẫn được đối xử như cũ, giống như vẫn là đại tiểu thư tôn quý kiêu ngạo từ trước.
Loại tâm lý may mắn đáng buồn này vẫn tiếp diễn, cho đến khi Hứa Quân Sơ nói với tôi, anh ấy muốn ra tiền tuyến.
68.
Đại nghĩa quốc gia mà Hứa Quân Sơ nói với tôi, tôi đều rất rõ ràng.
Nhưng mà súng đạn vô tình, không biết lúc nào sẽ cướp đi tính mạng của anh ấy.
Trong thư anh ấy viết rất thoải mái: “Có rảnh thì đến tiễn anh đi!”
Tôi hận không thể trả lời anh ấy: “Cút đi đừng về nữa!” có thể không biết là định viết bao nhiêu lần, cuối cùng lại không thể viết được gì, ngược lại trơ mắt nhìn những giọt mực rớt xuống, không thể vãn hồi.
Tôi còn đi đến nhà ga để tiễn anh ấy.
Anh ấy lại mặc kiểu áo Tôn Trung Sơn thoải mái sạch sẽ, không có mồ hôi, mắt cũng không có vết thâm quầng, nét cười tràn đầy trên mặt, vẫn là thiếu nhiên sặc sỡ lóa mắt kia của tôi.
“Bình Yên, chờ anh trở lại!”
“Không cần, em không đợi anh!”
Anh ấy cười rồi xoa đầu tôi, vuốt vuốt đến nỗi đỏ cả mắt, “Từ trước tới nay anh đã sống quá an nhàn, tất cả mọi thứ đều dễ như trở bàn tay mà có, có lẽ kể từ khi mất đi em, hình như tất cả những gì anh có đều dần dần mất đi!”
“Có rất nhiều chuyện để hối hận, không thổ lộ với em sớm một chút, không thể tẫn hiếu với mẹ, không có năng lực bảo hộ tình yêu và người anh yêu, cũng không thể ngăn cản cha của em đi theo người Nhật.”
Anh ấy ôm ta vào ngực, tôi ngửi thấy mùi hương quen thuộc trên người anh ấy.
Anh ấy nhẹ nhàng nói: “Anh sẽ không lại làm việc khiến mình hối hận nữa.”
“Bao giờ thì anh trở về?”
Anh ấy ngẩng đầu, chậm rãi nói: “Sẽ trở về.”
“Hứa Quân Sơ, em nói cho anh biết, hiện giờ anh vứt bỏ em để đi, chờ đến khi anh trở về em nhất định sẽ bảo con trai của em gọi anh là bác!”
Hứa Quân Sơ nhịn không được mà cười to, nhưng rất nhanh anh ấy chỉ vào trán tôi, nghiêm túc nói: “Không phải vứt bỏ, Hứa Quân Sơ vĩnh viễn không từ bỏ Tống Bình Yên, nhưng cũng sẽ không từ bỏ mình là người Trung Quốc.”
Anh ấy hôn nhẹ lên tóc tôi, nói: “Ngoan ngoãn chờ anh trở lại, đến khi anh trở lại sẽ để con trai em gọi là bác.”
Tôi khóc lóc hỏi anh ấy: “Có thể đừng đi được không, có thể đừng đi được không?”
Tôi nhớ rõ là Hứa Quân Sơ rất sợ tôi khóc, cho dù chúng tôi cãi nhau ầm ĩ đến đâu, chỉ cần tôi khóc thì anh ấy sẽ mềm lòng, cuối cùng thỏa hiệp, cau mày thở phì phò rồi lau nước mắt cho tôi.
Nhưng lúc này anh ấy không thỏa hiệp.
Tôi cũng không giữ lại được Hứa Quân Sơ.