Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
70.
Lão ma ma làm công ở nhà tôi hơn hai mười năm đã qua đời. Thật ra tuổi của bà ấy không cao, nhưng đôi tay thô ráp, làn da ngăm đen, nhìn giống như đã sáu bảy mươi tuổi.
Con trai tha hương tới nhận di thể, mẹ khóc lóc cho con trai của bà ấy rất nhiều tiền, tôi và Lê Âm lại cho thêm một chút.
Kể từ sau khi lão ma ma qua đời, mẹ thường hay nói người già rồi, lão ma ma cùng xuất giá với mẹ, nhìn mẹ sinh con trai dạy con gái, có lẽ khi bà ấy mất đi thì dấu hiệu thuộc về tuổi thanh xuân của mẹ cũng hoàn toàn biến mất.
Hứa Quân Sơ, anh thử nói xem, vì sao người sẽ già đi, nếu già đi là một chuyện không thể chống lại được, vậy thì em cũng hy vọng đến một ngày em già đi sẽ có người mà em yêu ở bên cạnh mình.
71.
Tôi ghét nhất là đám đông, trước kia ra ngoài xem phim chiếu rạp với Hứa Quân Sơ, nên tôi sẽ thường đến muộn so với giờ hẹn vài phút.
Nguyên nhân là tôi cảm thấy một mình đứng ở đám đông nhìn rất ngốc.
Hiện tại thì tốt rồi.
Tôi muốn giữ lại kẻ ngốc đứng ở đám đông một mình chờ đợi ấy quá!
72.
Mỗi ngày trôi qua thật là chậm.
Người hầu của phủ đốc quân đã giảm đi quá nửa, thật sự không chịu đựng được mọi người ở trong chiến hỏa cứ lặng yên không tiếng động mà chết đi như thế.
Sau khi quen với cái chết, mọi người bắt đầu mất cảm giác, tôi đã chứng kiến rất nhiều thời khắc khó có thể tưởng tượng được.
Ví dụ như, hành hung bên đường.
Ví dụ như, giết người đốt nhà cướp của.
Ví dụ như, xác chết khắp nơi.
Ví dụ như, máu chảy thành sông.
Trước kia tôi rất khó có thể tưởng tượng được vì sao nhiều người tranh nhau một cái bánh bao đến vỡ đầu chảy máu.
Hiện tại, thấy nhiều rồi không lạ nữa.
73.
Hứa Quân Sơ, hộp nhạc anh tặng em đã hỏng rồi, sửa không được nữa.
Buồn quá!
74.
Là anh trai chủ động ly hôn với Lê Âm.
Khi Lê Âm gả tới chỉ có một cái va li xách tay, khi đi cũng chỉ cầm một cái va li
Tôi chạy tới hỏi anh trai.
Anh trai cầm gậy chống đứng ở cửa sổ, nhìn về phía Lê Âm rời đi, vuốt ve ảnh chụp trong tay, ảnh chụp đen trắng anh ấy và Lê Âm, anh ấy thì cười, Lê Âm thì không.
“Anh đã hạ quyết tâm thật lớn, mới có thể buông tay…”
Tôi ngẩn ngơ đứng tại chỗ, không trả lời được.
Nước mắt của anh trai dừng trên tấm ảnh, khóc không thành tiếng.
Yêu là ích kỷ, hóa ra thành toàn người mình yêu lại là một việc đau khổ như thế.
Anh trai tôi yêu là ép sát từng bước, là theo đuổi không bỏ, là nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của, là vừa đe dọa vừa dụ dỗ.
Thủ đoạn đoạt người yêu của anh ấy rất đê tiện, nhưng ước nguyện ban đầu của anh ấy là yêu, hiện giờ buông tay cũng là vì yêu.
75.
Tôi chạy một đường về phủ Đốc Quân, nói cho Lục Chấp là anh trai trả lại Lê Âm cho hắn rồi.
Nhà họ Tống rốt cuộc đã trả được một cái nợ cho hắn.
Lục Chấp đưa khăn tay cho tôi lau mồ hôi, bảo tôi dẫn hắn đi gặp Lê Âm
Cha mẹ của Lê Âm đều đã qua đời, chị gái duy nhất của chị ấy cũng gả đi phương Bắc, nhà chị ấy chỉ còn lại một mình chị ấy thôi.
Khi chúng tôi qua đó, Lê Âm đang ở trong viện pha trà, chị ấy lại thay bộ sườn xám màu xanh nước biển, giống như lúc trước.
76.
Trong viện của nhà Lê Âm cũng có một cây lê đường, tôi ngồi ở bậc thang, họ đứng ở dưới tán cây nói chuyện, cảm thấy hình ảnh này rất quen thuộc.
Tôi không nghe thấy bọn họ nói gì với nhau.
Nhưng chưa nói được mấy câu, Lê Âm đã khóc đỏ mắt.
Lục Chấp vẫn giống năm đó, cho dù chuyện gì xảy ra, biểu cảm vẫn lạnh lẽo.
Lạnh đến nỗi khiến cho người khác không dám tới gần.
Lê Âm đi về phía trước vài bước, cuối cùng vẫn ngừng lại.
Chị ấy xoay người giống như là muốn hạ quyết tâm, chạy về phòng.
Tôi đang muốn qua đó hỏi một chút, Lê Âm đã cầm một quyển sách ra đưa cho Lục Chấp.
Lục Chấp nhìn sách, sững sờ một hồi lâu, sau đó nói “Cảm ơn!”
Hắn không nhận sách, mà nói thẳng: “Hiện tại tôi không cần!”
Tôi dựa vào khung cửa, nhìn Lê Âm cầm sách trở về, chị ấy cười thoải mái.
“Vậy thì tốt quá, rốt cuộc tôi có thể buông anh rồi!”
Lục Chấp gật gật đầu, lướt qua Lê Âm, cũng lướt qua tôi, không có dừng lại mà cứ thế rời đi.
Lê Âm đứng tại chỗ buồn bã mất mát hồi lâu, tôi qua đó kêu chị ấy là chị dâu, chị ấy mới phản ứng lại.
Lê Âm ngồi trước bàn uống trà, người đi trà lạnh, nhưng chị ấy vẫn uống một chén, giống như trút được gánh nặng mà nói với tôi.
“Nhiên Nhiên, mười ba năm yêu thầm, mối tình đầu của chị rốt cuộc cũng kết thúc rồi!”
Cho đến lúc này tôi mới hiểu được, hóa ra bọn họ không hề yêu nhau, chỉ là tôi hồi trẻ con đã coi họ thành một đôi mà thôi.
Tôi đã sớm nên phát hiện ra, người như Lục Chấp làm sao có thể yêu được chứ!
Hắn sống ở một thế giới bị tuyết bao trùm, vừa lạnh lẽo vừa cô độc, chưa từng ra ngoài.