Cái Giá Của Việc Buông Xuôi - Chương 3

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

6


Kết quả là đi hộp đêm, hơn nữa người này nửa đường còn biến mất.


Tôi bị đưa đến một phòng bao.


Trên ghế sofa xếp ngay ngắn một bộ quần áo.


Nói là Tổng giám đốc Thiệu dặn tôi thay vào.


Bộ đồ là một chiếc váy liền màu trắng tinh, chẳng thấy có gì đặc biệt, thậm chí còn hơi quá kín đáo.


Tôi thay xong, ngồi trên sofa đợi.


Trong lúc đó chẳng có ai đến, máy chọn bài hát cũng không dùng được, tôi nằm trên sofa, dần dần lại thấy buồn ngủ.


Cho đến khi đột nhiên bị người ta lay tỉnh, sau đó cổ tay bị thô bạo trói lại.


Làm tôi buồn cười chết đi được.


"Không phải, anh nhẹ tay chút."


"Tôi có định chạy đâu, anh trói tôi làm gì?"


Người trói tôi, tôi không quen.


Nhìn bộ dạng này, hình như cũng là nhân viên phục vụ ở đây.


Suốt dọc đường hắn lôi tôi đi, những lời lải nhải của tôi đối với hắn như gió thoảng bên tai.


Cuối cùng hắn dẫn tôi đến trước cửa một phòng bao.


Rồi đẩy mạnh tôi vào trong.


...


Tôi loạng choạng, ngẩng đầu lên.


Trong phòng bao rất tối.


Tôi chỉ nhìn rõ mỗi Thiệu Từ Lễ.


Anh ngồi ở vị trí chủ tọa, dựa vào ghế sofa, tóc mái rủ xuống đầy lười biếng.


Tôi nhìn ngón tay anh mân mê dọc theo miệng ly.


Tôi biết, anh đang thăm dò, thăm dò giới hạn của tôi.


Thái độ dửng dưng thế này của tôi, trong một vài khoảnh khắc nào đó, luôn khiến anh cảm thấy bực bội nhỉ.


Thế là trong ánh đèn loang lổ đảo điên.


Tôi nghe thấy anh từng chữ từng chữ, khẽ cười nói với tôi...


"Bò qua đây, cún con."


7


Trong tình huống này, tôi nên làm gì đây.


Ánh đèn trong phòng bao nhập nhòe không rõ, cuối cùng, tầm mắt tôi dừng lại trên gương mặt người đàn ông.


Cằm anh hơi hất lên, trong mắt tràn đầy vẻ hứng thú.


Tôi xắn tay áo lên, xách váy, từ từ cúi người xuống...


Thật ra, mấy chuyện này, đối với tôi mà nói thật sự chẳng là gì cả.


Ở gia đình trước kia, tôi từng trải qua những sự đối đãi còn phi nhân tính hơn thế này nhiều.


Lòng tự trọng của tôi, đã sớm không còn rồi.


Buồn cười là, kẻ cướp đi lòng tự trọng của tôi không phải là Thiệu Từ Lễ, mà là chính tôi.


Tôi đã sớm...


Cổ tay đột nhiên bị người ta nắm chặt, đầu gối chưa kịp chạm đất.


Tôi không hiểu, tại sao tôi nghe lời anh, mà người tức giận lại là anh.


Anh bóp cằm tôi, bóp đến mức tôi thấy hơi đau.


Tôi trân trân nhìn anh, anh gần như nghiến răng nghiến lợi.


"Đôi khi cún con ngoan quá cũng sẽ bị chủ nhân ghét bỏ đấy, biết không?"


"Còn nữa, sau này người khác bắt em quỳ, em không được phép quỳ."


Tôi nhìn anh chằm chằm một lúc lâu.


Sau đó, hất cằm chỉ về phía vụn giấy dưới chân.


"Tổng giám đốc Thiệu, tôi chỉ muốn cúi xuống nhặt rác thôi mà..."


"..."


Tôi không quan tâm chuyện quỳ hay không là thật.


Nhưng vừa nãy tôi muốn nhặt rác cũng là thật.


Mảnh giấy vụn tròn nằm ngay dưới chân tôi, cũng không biết là kẻ mất vệ sinh nào vứt ở đây.


Bảo vệ môi trường, trách nhiệm của mọi người.


Tôi và anh dùng sự im lặng để đáp trả sự im lặng.


Đột nhiên, ánh mắt anh rơi vào cánh tay tôi.


Rồi đưa tay, vén tay áo tôi lên cao hơn một chút.


Từng vết sẹo đỏ hằn lên, đập vào mắt.


...


Theo phản xạ tôi định che lại, nhưng bị anh kiên quyết giữ tay lại.


Vết thương cũ mới đan xen, những vết sẹo lồi lên như minh chứng rõ ràng cho những gì tôi từng phải chịu đựng.


Vết thương là do ai gây ra, tôi và anh đều biết rõ.


Là người đã bán tôi cho anh, nhưng lại bị anh tống vào tù.


Người bố tốt của tôi.


Anh rũ mắt nhìn chằm chằm vào chỗ đó, tay muốn chạm vào, nhưng rồi lại khựng lại.


"Thiệu Từ Lễ, đừng có làm ra vẻ 'sốc' nữa được không?"


"Mấy vết thương này lúc em ở bên anh chẳng phải đã có rồi sao?"


"Anh trốn tránh cái gì? Muốn xem thì xem đi, cho anh xem, cho anh xem đấy."


Tôi xắn tay áo lên dí sát vào mặt anh.


Anh ngược lại quay mặt đi chỗ khác.


Ồ, đúng thật.


Những vết sẹo chằng chịt dọc ngang này.


Có vài cái, trông cũng xấu xí quá thể.


Tôi thất vọng buông tay áo xuống, nhưng bất ngờ bị anh ôm chặt vào lòng.


Người đàn ông đưa tay, che kín mắt tôi.


Bên tai, là giọng nói rối bời của anh.


"Đừng phát điên."


8


Thực tế chứng minh, tôi và Thiệu Từ Lễ ở bên nhau, kiểu gì cũng có một người sẽ phát điên.


Anh có lẽ cũng được coi là một ông chủ có yêu cầu khắt khe với nhân viên, cuối cùng không chịu nổi hành vi suốt ngày trốn việc của tôi nữa.


Nói với tôi rằng, nếu tôi còn không chịu làm việc tử tế, anh sẽ tiếp tục nhốt tôi ở nhà.


Tôi: "Còn có chuyện tốt như vậy á?!"


Chỗ Thiệu Từ Lễ nhốt tôi, ngoại trừ chỗ ngủ hơi nhỏ một chút.


Thì đầu bếp nhà anh nấu ăn phải gọi là đỉnh của chóp.


Thế là tôi hí hửng dọn về nhà Thiệu Từ Lễ ở.


Có lẽ do tôi biểu hiện quá vui vẻ, ngay tối hôm đó, anh đã đeo cho tôi chiếc vòng cổ kia.


Chính là cái đặt làm riêng đó.


Quả thực làm y hệt theo yêu cầu của tôi.


Khi anh đeo cho tôi, tôi không giãy giụa, cũng không lộn xộn.


Sợi dây chuyền phản chiếu ánh sáng vụn vặt dưới đèn, giống như một dải ngân hà rơi xuống cổ tôi.


Ngón tay cái của anh, khẽ vuốt ve một chút.


Ôm lấy tôi, xoay người tôi về phía gương.


Tôi không nhìn về phía đó, anh liền bóp cằm tôi, bắt tôi phải nhìn.


"Không được nhắm mắt."


"Em nhìn em trong gương xem, hửm?"


"..."


Tôi ngồi trên đùi anh.


Ánh sáng trong phòng không tỏ, thậm chí có chút mờ tối.


Những vệt bóng loang lổ phủ lên người chúng tôi, anh cúi xuống, hôn tỉ mỉ từ vành tai tôi.


Cho đến khi...


Hôn lên sợi dây chuyền đó.


Tôi ho một tiếng, nói:


"Ồ, tôi biết tôi đẹp."


"Nhưng anh cũng không cần nhìn mãi thế, dù sao có đẹp đến đâu, thì đó cũng là mặt của tôi."


"Không phải của anh..."


Bàn tay đang kìm kẹp tôi cuối cùng cũng buông lỏng.


Anh ôm trán, khẽ cười một tiếng.


"Giỏi phá hỏng bầu không khí thật đấy, đồ vật nhỏ."


"..."


Anh trượt xuống từ bên cạnh tôi.


Vùi mình vào chăn, còn đưa tay, vén mái tóc dài của tôi.


"Nguyễn Nguyễn."


"Cảm giác buông xuôi rốt cuộc là như thế nào?"


"Tôi cũng muốn, cảm nhận thử xem."


"..."


Tôi quay đầu, kinh ngạc nhìn người đàn ông bên cạnh, hơi thở dần trở nên đều đặn, và rồi.


Ngủ mất tiêu.


Tôi đã nói rồi mà.


Hai chúng tôi ở bên nhau, kiểu gì cũng có một người phát điên trước.

 
 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo