Cái Giá Của Việc Buông Xuôi - Chương 4

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

9


Tôi thừa nhận, tôi từng do dự, có nên cầm cái gối bên cạnh lên hay không.


Bịt chết cái người đàn ông đang ngủ say sưa này.


Ai bảo anh ta nhốt tôi lại.


Ai bảo anh ta gọi tôi là cún con.


Nhưng mà, giết anh ta rồi, tôi lại không biết mình nên làm gì.


Tôi biết cuộc đời đầy rẫy khó khăn.


Tôi biết những người dũng cảm chống lại gian khổ đều được ca ngợi.


Nhưng tôi cứ muốn nằm ườn ra đấy, cứ muốn nằm, cứ muốn nằm thôi.


Đấu tranh mệt mỏi quá, tôi không muốn đấu tranh nữa.


Tay tôi, từ từ chạm vào vòng dây đeo trên cổ.


Vị trí rất khéo léo, che đi vết sẹo lồi vốn có ở đó.


Một vòng sẹo trông rất đáng sợ.


Đó chính là cái giá cho sự đấu tranh trước kia của tôi.


Tôi thiếp đi, rồi mơ một giấc mơ.


Trong mơ là cảnh tôi bị bố đánh, tôi biết ông ấy thực sự không thích tôi.


Nhưng có những lúc ông đánh tôi quả thực rất tàn nhẫn.


Người làm trong nhà đều bàn tán, rõ ràng tôi là đứa con mọn do bố có được khi về già, tại sao lại còn bị đánh dã man đến thế.


Sau đó tôi lại mơ thấy chị gái.


Bố tôi thích chị tôi lắm.


Chị lớn hơn tôi rất nhiều, có đôi khi bố say rượu đánh tôi.


Chị lại che chở tôi ở phía sau lưng.


Bố nói tôi là quái vật.


Chị liền bịt tai tôi lại, không cho tôi nghe.


...


"Em gặp ác mộng à."


Khi tôi bật dậy, nghe thấy người bên cạnh thản nhiên nói.


Tôi chớp mắt, nhìn về phía anh.


Ánh chiều tà ngoài cửa sổ trải dài xa xăm, phản chiếu trong đáy mắt anh, in bóng một tôi đang hoảng loạn luống cuống.


Đáng sợ thật đấy, tôi vốn tưởng đi ngủ có thể giúp tôi quên hết mọi thứ.


Nhưng ác mộng lại cố tình bắt tôi nhớ lại tất cả những điều tôi không muốn nhớ.


Tôi chớp mắt, nhìn người đàn ông đang ngồi bên cạnh mình.


"Sao anh vẫn ở đây?"


Anh nhướng mày.


"Tôi buông xuôi rồi."


"..."


??? Không phải chứ, anh mà cũng biết buông xuôi á?


Không phải thiết lập nhân vật của anh là tổng tài cuồng công việc sao?


"Sao hả, em buông xuôi được mà tôi không được phép buông xuôi à?"


Chỉ có mình anh là không cảm thấy kỳ lạ.


Anh dựa vào tường, dựa một hồi, đầu anh vô thức nghiêng vào hõm cổ tôi.


Người đàn ông ngáp một cái, cười khẽ rồi nói nhỏ:


"Mỗi ngày ngủ ba tiếng làm tôi cũng phiền lắm rồi."


"Cho tôi ngủ thêm một lát đi."


"Nguyễn Nguyễn."


...


Tôi biết, Thiệu Từ Lễ đích thực là tay trắng dựng nghiệp.


Tôi cũng không nhớ rõ lúc rời đi anh trông như thế nào nữa.


Tôi chỉ biết trong vòng mười năm, từ một thằng nhóc nghèo khổ chuyển mình thành người trực tiếp thu mua công ty của bố tôi.


Những gian khổ và cay đắng trong đó, không phải là thứ một người bình thường có thể gánh vác nổi.


Cho dù có gánh vác được, thì cũng phải trầy da tróc vảy một phen.


Thế nhưng, người đang dựa vào vai tôi lúc này, nét mặt lại thản nhiên.


Chẳng ai còn có thể nhìn thấu những khổ nạn của anh nữa.


...


Mấy ngày sau đó, Thiệu Từ Lễ quả nhiên cứ bám dính lấy tôi.


Tôi làm gì thì anh làm nấy.


Anh đặt cho nó cái tên mỹ miều là:


"Trải nghiệm cuộc sống mà tôi hằng mong ước."


...


Anh như thế này, ngược lại làm tôi thấy không quen.


Rõ ràng anh nên nhốt tôi lại.


Nên trút hết mọi hận thù lên người tôi mới đúng.


Bởi vì năm đó, chính tôi là người đã nhẫn tâm vứt bỏ anh.


Là tôi đã đẩy một người tay không tấc sắt.


Một người cô lập không nơi nương tựa như anh, xuống địa ngục.


10


Ngày thứ ba Thiệu Từ Lễ cùng tôi "nằm thẳng" mặc kệ đời.


Thư ký của anh đã tìm thẳng đến tận cửa.


Tôi mới biết anh đã ngắt hết mọi thiết bị liên lạc.


Không ai liên hệ được với anh.


Và trong ba ngày anh vắng mặt.


Tất cả mọi thứ xoay quanh anh đều đã loạn cào cào cả lên.


Thư ký của anh gần như bám chặt lấy cánh cửa.


Chỉ thiếu điều coi người đàn ông đang dựa khung cửa kia như ông tổ mà dỗ dành.


"Không phải chứ, Tổng giám đốc Thiệu, ngài cũng đâu phải không biết."


"Ngài quan trọng với công ty thế nào."


"Ngài đột nhiên mất liên lạc bao nhiêu ngày nay, trong công ty đồn đại đủ thứ chuyện."


"Chủ quản Vương và Giám đốc Lý kéo bè kết phái, lúc họp chỉ thiếu nước leo lên đầu ngài ngồi thôi đấy!"


"..."


Thư ký vừa khóc vừa kể lể, dùng cả tình cảm lẫn lý lẽ để thuyết phục.


Thiệu Từ Lễ vẫn bình chân như vại.


"Ồ."


"Mặc kệ nó mạnh..."


... Cái gì mà mặc kệ nó mạnh chứ?


Tư tưởng của người này sao lại biến thành thế này rồi?


Tôi thực sự nhìn không nổi nữa, bèn đứng bên cạnh nói một câu.


"Dù sao anh cũng là ông chủ mà..."


Nào ngờ thư ký nghe thấy câu này, lập tức như vớ được cọc.


"Đúng đúng đúng, cô Lục, cô cũng nghĩ như vậy đúng không?"


"Tổng giám đốc Thiệu, ngài xem, cô Lục cũng..."


Ánh mắt bất lực của Thiệu Từ Lễ rơi trên người tôi.


Anh thở dài.


"Em làm thế này khiến tôi khó xử quá..."


"Ở bên cạnh em mấy ngày nay, tôi thực sự đã cảm nhận được cái lợi của việc buông xuôi."


"Bây giờ công ty loạn thành một đống, không ai chủ trì đại cục, thực ra tất cả đều tại em..."


Cái gì cái gì mà đều tại tôi?


Tôi kinh ngạc nhìn anh.


Còn anh thì cười cười, biểu cảm trông rất ngây thơ vô số tội.


"Em xem, là vì em thường xuyên buông xuôi, tôi mới tò mò xem buông xuôi có gì tốt."


"Thế là tôi buông xuôi cùng em, phát hiện ra chuyện này quả thực gây nghiện."


"Cho nên cục diện ngày hôm nay, hoàn toàn là do em mà ra."


Tôi trố mắt nghệt mặt ra nửa ngày, mới nghẹn ra được một câu.


"Anh đang thao túng đạo đức tôi."


Mà cậu thư ký kia như nghĩ ra điều gì, lập tức chuyển trọng tâm tấn công sang tôi.


"Ui chao, cô Lục ơi, cô khuyên Tổng giám đốc Thiệu đi mà."


"Chuyện này không đùa được đâu, cả công ty mấy nghìn con người đấy."


"Cô cho dù không nể mặt Tổng giám đốc, cũng hãy thông cảm cho những người làm công ăn lương như chúng tôi đi."


"..."


Ánh mắt của thư ký, quá đỗi chân thành.


Từ nhỏ đến lớn, thứ tôi không chịu nổi nhất chính là ánh mắt chân thành như vậy.


Tôi nhìn cậu thư ký nước mắt nước mũi tèm lem.


Lại nhìn người đàn ông đang nghiêng đầu với vẻ không sợ trời không sợ đất kia.


Cuối cùng, tôi thở dài, nói với Thiệu Từ Lễ.


"Anh đừng buông xuôi nữa."


Anh dường như chỉ đợi mỗi câu nói này của tôi.


Nắm lấy cổ tay tôi, vuốt ve một chút, rồi cười.


"Được thôi, em không buông xuôi nữa, thì tôi cũng không buông xuôi."


Lời của người đàn ông rơi bên tai tôi, nhẹ nhàng và ngứa ngáy.


"Tôi học theo em mà."

 
 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo