Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
11
Chính là như vậy.
Thiệu Từ Lễ nói, tôi không thể cứ nằm ườn ra đó mãi được.
Anh chướng mắt nhất chính là việc tôi không làm gì cả.
Bởi vì nếu tôi không còn hứng thú với bất cứ điều gì nữa.
Thì anh lại mất đi hứng thú hành hạ tôi.
Suy nghĩ này đúng là biến thái thật.
...
Do Thiệu Từ Lễ đã không đến công ty hai ba ngày.
Mấy hôm nay anh bận tối mắt tối mũi.
Thực tế chứng minh, ngay cả việc buông xuôi đối với những người như họ cũng là một sự xa xỉ.
Anh tay trắng dựng nghiệp, dù sao cũng không có nền tảng gia truyền vững chắc như bố tôi.
Thu mua công ty của bố tôi, ngược lại càng phải đối mặt với nhiều đối thủ cạnh tranh hơn.
Đấy thấy chưa, anh xoay như chong chóng, tối nay còn phải đi tỉnh khác họp.
Như vậy, ngược lại lơ là việc quản thúc tôi.
Anh không ở công ty, tôi tiếp tục buông thả.
Trốn việc luôn, rồi ra ngoài chơi.
Từ nhỏ tôi đã sống ở thành phố này.
Thời thơ ấu đó, phụ huynh trong ký ức của tôi chỉ có bố, mẹ tôi rốt cuộc là ai, đến giờ tôi vẫn không biết.
Sau đó, bố tôi gặp mẹ kế, mang về cho tôi một người chị gái.
Tuổi thơ của tôi có lẽ là một màu xám xịt.
Nhưng những ký ức đó quá đau khổ, tôi lại nhớ không rõ lắm.
Chỉ nhớ rằng.
Tôi bị bố lôi xuống tầng hầm đánh.
Tôi nắm tay Thiệu Từ Lễ bỏ trốn.
Chạy đến một thị trấn cổ có dòng suối róc rách.
Dùng mấy đồng bạc lẻ còn sót lại trong túi đổi lấy một cây kem.
Sau đó, cả hai đứa đều bị bắt về.
Tôi bị nhốt vào phòng tối, kết cục của Thiệu Từ Lễ chắc chắn còn thê thảm hơn tôi.
Thê thảm hơn rất nhiều.
Lúc đó tôi luôn nghĩ, tôi muốn đưa Thiệu Từ Lễ trốn thoát.
Nhưng mà, đến cuối cùng, tôi quả nhiên vẫn là kẻ không giữ chữ tín.
Khi những hình ảnh này lướt qua trong đầu, tôi đã đi đến thị trấn cổ của thành phố này.
Thị trấn cổ đã bị thương mại hóa, ánh đèn neon vỡ vụn trong dòng người rực rỡ sắc màu.
Có chút ý vị "người xưa đâu tá, hoa cười gió đông".
Tôi đang cảm thán thì chuông điện thoại reo.
Là Thiệu Từ Lễ, anh gọi cho tôi.
Tôi bắt máy, liền nghe thấy giọng nói có chút lười biếng của anh.
"Em đang ở đâu?" Anh hỏi tôi.
Tôi nhìn dòng người hối hả, những đứa trẻ vui vẻ đang đòi người bán hàng rong mua kẹo hồ lô.
Rồi nói với anh: "Tôi đang ở nhà."
Anh cười: "Ở nhà à?"
"Ừm."
Tôi đáp chắc nịch như đinh đóng cột.
Tôi nghe thấy anh gọi tên tôi ở đầu dây bên kia.
"Nguyễn Nguyễn, nói cho em biết một chuyện nhé."
"Cái vòng cổ trên cổ em ấy..."
"Có gắn định vị vệ tinh đấy."
Tôi im lặng.
Anh cũng im lặng.
Chỉ là sự im lặng của tôi và anh có lẽ không giống nhau lắm.
Tôi nghe giọng điệu trêu chọc của anh trong ống nghe, từ từ ấn nút ngắt máy.
Bởi vì ngay lúc này, một con dao sắc nhọn đang kề sau lưng tôi.
Đứng sau lưng tôi là một người phụ nữ lẽ ra giờ này phải đang ở trong trại tâm thần.
Vậy mà lại đường hoàng khống chế tôi ngay trên đường lớn.
Mẹ kế, của tôi.
12
Cho nên đó là lý do tại sao tôi ghét đi chơi.
Chỉ mới đi đến chỗ cách công ty không xa.
Đã gặp phải chuyện xui xẻo này.
Hai tay bị trói quặt ra sau ghế, tôi chỉ có thể dùng chân đá xuống sàn để thu hút sự chú ý của người phụ nữ đối diện.
"Tôi đã nói với bà rồi mà?"
"Bắt cóc tôi thì không đòi được tiền chuộc từ Thiệu Từ Lễ đâu."
"Bà mà giết tôi thì anh ta mừng thầm còn không kịp ấy chứ."
Người phụ nữ điên điên khùng khùng đối diện vốn dĩ phớt lờ lời tôi nói.
Không biết tôi vừa nói gì lại chọc trúng điểm gây cười của bà ta.
"Ha, ha ha ha, ha ha ha? Mày nói cái gì?"
"Kẻ không nắm rõ tình hình là mày đấy! Mày có biết mày quan trọng với Thiệu Từ Lễ nhường nào không?"
Sau đó bà ta đột ngột ngừng cười, nhìn tôi chằm chằm.
"À, tao quên mất, mày không nhớ gì cả."
Tôi còn chưa kịp hiểu ý nghĩa trong lời nói của bà ta.
Bà ta bắt đầu bấm số điện thoại, rồi nghịch con dao trong tay.
Điện thoại bật loa ngoài, là giọng của Thiệu Từ Lễ.
Có lẽ do loa nghe không tốt lắm.
Nếu không thì người bên kia điện thoại, sao giọng nói lại hoảng loạn đến thế.
"Trịnh Hòa Phương, bà bình tĩnh lại, bà muốn bao nhiêu tiền cũng được."
"Đừng nói những chuyện đó cho Nguyễn Nguyễn biết."
"Đừng nói..."
Chuyện gì? Tôi ngẩn người, đột nhiên phát hiện đầu óc rối tung như tơ vò.
Họ có chuyện gì giấu tôi sao?
Giống như kéo ra được một đầu mối bất thường, rồi cứ thế bung bét trong đầu tôi.
Tôi nghe thấy người phụ nữ nói năng điên loạn.
"Ha ha ha ha! Tại sao không nói, tao cứ nói đấy, cứ nói đấy."
Tôi nghe thấy giọng nói cố kìm nén cơn giận của Thiệu Từ Lễ.
"Bà không được nói! Không được..."
Một bản sao giấy tờ từ trong ngực người phụ nữ ném về phía tôi.
Giấy đăng ký kết hôn.
Của tôi, và Thiệu Từ Lễ.
Giấy đăng ký kết hôn.
Mọi thứ ập đến quá nhanh, đầu tôi ong lên một tiếng rồi nổ tung.
Kết hôn? Kết hôn bao giờ? Sao tôi có thể kết hôn với Thiệu Từ Lễ?
Trong đầu tôi không có chút ấn tượng nào.
Tôi đột nhiên phát hiện bấy lâu nay, tôi sống một cách thiếu chân thực đến thế.
Tất cả mọi thứ đều sai rồi, đen trắng đảo lộn.
Người phụ nữ bật một cái máy ghi âm, âm thanh đứt quãng vang lên bên tai tôi.
Tôi nghe thấy giọng nói của chính mình vọng ra từ đó.
"Chào, tôi tên là Lục Nguyễn Nguyễn, năm nay tôi 27 tuổi."
"Hôm nay, là ngày đầu tiên tôi tiếp nhận liệu pháp sốc điện MECT."