Cái Giá Của Việc Buông Xuôi - Chương 6

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

13


Bố tôi nói không sai, tôi là một con quái vật.


Tôi sinh ra trên thế giới này, chính là sự tồn tại khiến tất cả mọi người ghê tởm.


Nhưng mà, tôi của ngày bé, không biết tại sao mình lại là quái vật.


Tôi chỉ cảm thấy mình chậm chạp hơn người bình thường.


Có đôi khi không thông minh bằng những đứa trẻ cùng trang lứa.


Sau đó, bố tôi luôn muốn giết tôi.


Là kiểu, vì tôi phạm một lỗi nhỏ, ông liền đánh tôi dã man, hận không thể đánh chết tôi ngay lập tức.


Sau này, tôi có mẹ kế, có thêm một người chị, chị ruột.


Tôi mới biết, bố tôi trước khi có mẹ tôi, đã có người phụ nữ khác rồi.


Sau khi chị đến, bố rất cưng chiều chị, dần dần mặc kệ tôi.


Đó là khoảng thời gian tự do hiếm hoi ít ỏi của tôi.


Sau đó, Thiệu Từ Lễ được đưa đến nhà tôi.


Địa vị của Thiệu Từ Lễ ở nhà tôi, cũng chỉ như con chó.


Nhưng tôi lại cảm thấy tôi và anh giống nhau.


Tôi và anh đều là những thứ bị nhốt trong lồng.


Là quái vật, là thứ bị bọn họ dùng ánh mắt khác thường để soi mói.


Ở trường học tôi sống cũng chẳng tốt đẹp gì.


Thường xuyên bị bạn cùng lớp bắt nạt, vì tôi khá ngốc, học cái gì cũng chậm, không thông minh.


Học hành không giỏi, bố lại mặc kệ, dẫn đến việc tôi thi vào một trường cấp ba hạng bét.


Ở đó đám côn đồ lại càng nhiều hơn.


Cho nên tôi luôn cảm thấy những ngày tháng niên thiếu thật u ám.


Bọn họ giật tóc tôi, ấn đầu tôi vào chậu rửa mặt.


Tát tôi, từng cái từng cái một, vừa tát vừa cười.


Nụ cười như ác quỷ xuyên thủng màng nhĩ tôi, giống như giẫm đạp lòng tự trọng xuống đất, nát bấy.


Giáo viên chủ nhiệm không dám quản bọn họ.


Bố tôi ư?


Bố tôi không đạp cho tôi mấy phát đã là may mắn lắm rồi.


Lúc đó việc tôi thường làm sau khi tan học, chính là trốn đến chỗ Thiệu Từ Lễ khóc.


Khi tôi học cấp ba, Thiệu Từ Lễ đã không còn bị nhốt trong lồng nữa, mà ngủ dưới tầng hầm nhà tôi, giúp bố tôi xử lý một số việc không sạch sẽ.


Tôi khóc với anh, anh liền im lặng.


Tôi cứ tưởng anh không biết nói, thực ra anh nói được.


Anh chỉ nhìn tôi, không nói mà thôi.


Sau này, có một lần.


Đám người kia chơi quá trớn rồi.


Sự thiếu hiểu biết và tâm lý tò mò bệnh hoạn thời niên thiếu càng ngày càng bành trướng trong lòng họ.


Giờ ra chơi họ lôi tôi vào nhà vệ sinh, vậy mà lại định nhét thứ gì đó vào mắt tôi.


Tôi giãy giụa kịch liệt, đổi lại là sự kìm kẹp cứng rắn và đấm đá túi bụi.


Hôm đó tôi về nhà.


Nói với Thiệu Từ Lễ rằng, hình như em nhìn không rõ lắm.


Anh im lặng rất lâu.


Sau đó quay người bỏ đi.


...


Tôi của lúc đó cứ tưởng, anh không quan tâm tôi nữa.


Nói thật lòng, đối với bản thân tôi, anh thực ra chỉ giống như một cái hốc cây để trút bầu tâm sự.


Cho nên sự rời đi của anh, có lẽ cũng chỉ như cứa một nhát dao không đau không ngứa lên trái tim vốn đã xám xịt của tôi.


Nhưng mấy ngày sau đó.


Mấy đứa con gái bắt nạt tôi đều không đến lớp.


Thiệu Từ Lễ cũng không thấy đâu.


Mãi sau này tôi mới biết.


Là Thiệu Từ Lễ trả thù giúp tôi, anh đã dạy dỗ lại toàn bộ đám con gái bắt nạt tôi một trận.


Sau đó bố tôi biết chuyện này.


Sai người đánh Thiệu Từ Lễ thừa sống thiếu chết.


Lúc Thiệu Từ Lễ trở về, gần như chỉ còn thoi thóp.


Trên người gần như không tìm được chỗ nào lành lặn.


Tôi áy náy lắm, cực kỳ áy náy, cả đời này chưa bao giờ thấy áy náy đến thế.


Ngày nào tôi cũng chạy đi xem anh.


Dùng tiền tiêu vặt của mình mua thuốc cho anh.


Tôi không biết phải đối xử với anh thế nào cho tốt nữa.


Mà đôi mắt của thiếu niên trong ký ức ấy.


Luôn nhìn tôi lặng lẽ như thế.


...


Bước ngoặt xảy ra vào kỳ nghỉ hè năm lớp 11.


Đó thực ra vốn là một kỳ nghỉ hè bình thường đến không thể bình thường hơn.


Tiếng ve sầu mùa hạ gào xé buổi sớm mai, ánh nắng làm người ta chói mắt choáng váng.


Hôm đó, lẽ ra tôi không nên về nhà sớm như vậy.


Nhưng tiết áp chót buổi chiều, có người chơi khăm, hất cả xô nước lên người tôi.


Giáo viên nhìn không đành lòng, bảo tôi về thay quần áo trước.


Thế là tôi về nhà sớm.


Trong nhà không có ai, tôi thay quần áo xong trong phòng.


Lúc định mở cửa, thì nghe thấy tiếng động ở huyền quan.


Đến giờ tôi vẫn thấy may mắn, vì đã không mở cửa phòng ra.


Tôi nghe thấy giọng bố tôi, ông đang gọi một người là bảo bối.


Sau đó tiếng nam nữ quấn quýt rên rỉ ngày càng lớn.


Tôi bịt chặt miệng, không để mình phát ra tiếng.


Bởi vì tôi nghe ra giọng nữ kia là ai rồi.


Là.


Chị gái tôi.


Trong khoảnh khắc ấy, tôi cảm giác có thứ gì đó chạy dọc toàn thân.


Rồi dạ dày cuộn trào.


Phòng tôi ở tầng một, tôi leo cửa sổ trèo ra ngoài.


Ngã vào bồn hoa, cảm thấy toàn thân lạnh toát.


Tôi lảo đảo bước đi, không có phương hướng, rồi theo phản xạ, chạy đến nơi Thiệu Từ Lễ ở.


Thiếu niên đang cầm một miếng vải bẩn lau con dao trên mặt bàn.


Nhìn thấy tôi, anh khựng lại.


Tôi đâm sầm vào lòng anh.


"..."


"Đưa em đi đi, Thiệu Từ Lễ."


"Đưa em đi, có được không?"


Tôi không biết mình đang cầu xin điều gì.


Chỉ theo bản năng tìm kiếm mùi hương của anh.


Người anh thật sự rất sạch sẽ, sạch sẽ ngoài dự đoán của tôi.


Điều này khiến tôi càng luyến tiếc hơn.


Anh từ từ, vòng tay ôm lại tôi.


Giọng nói của anh thực ra không trong trẻo như những người cùng trang lứa, mà mang chút khàn khàn.


Tôi cảm nhận được anh từng chút từng chút vuốt ve mái tóc tôi.


Nhưng lại nói với tôi:


"Xin lỗi, tôi không làm được."


"..."


Phải rồi.


Anh là gì chứ, anh chỉ là một con chó bẩn thỉu dưới trướng bố tôi.


Anh đến mạng mình còn chẳng giữ nổi, làm sao đưa tôi đi?


Tôi vùi đầu vào ngực anh, rồi đột ngột ngồi dậy, nhìn anh.


"Vậy để em cứu anh ra ngoài nhé, Thiệu Từ Lễ."


Anh cúi đầu, rũ mắt, nhìn tôi.


Ngón tay cái cọ cọ má tôi.


"Em không làm được đâu."


Tôi nắm lấy tay anh, nói với anh.


"Nhất định có thể làm được."


"Anh đợi đấy."

 
 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo