Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hắn nói, hắn có thể cung cấp dịch vụ y tế tốt nhất cho Tống Hữu Tinh, bảo tôi đừng mất công giày vò bản thân nữa.
Tôi lười để ý đến hắn.
Nhưng từng ngày từng ngày trôi qua, tình trạng cơ thể của Tống Hữu Tinh ngày càng xấu đi.
Cậu ấy bắt đầu không đi lại được, ho ra máu trước mặt tôi hoặc đột ngột ngất xỉu.
Cuối cùng, Tống Hữu Tinh vẫn phải chuyển vào phòng bệnh do Thẩm Diên Tri sắp xếp.
Nhưng sức khỏe của cậu ấy vẫn cứ suy sụp không phanh.
Tháng sáu có vài trận mưa bão lớn, và vào một buổi chiều mưa như trút nước đó.
Một buổi chạng vạng không nhìn thấy ánh hoàng hôn hay chút ráng chiều đỏ rực nào, Tống Hữu Tinh đã ra đi.
Đời người luôn có rất nhiều cuộc chia ly. Sáng hôm đó, cậu ấy còn hẹn tôi đi ngắm hoa hải đường ở công viên Thính Nguyệt.
Rốt cuộc Tống Hữu Tinh đối với tôi có ý nghĩa gì đây?
Rõ ràng tôi và cậu ấy mới quen biết chưa lâu.
Rõ ràng tôi không nên tức giận cũng chẳng nên đau lòng.
Rõ ràng tôi đã sớm chẳng còn gì để mất nữa rồi.
Thật ra hôm đó tôi không khóc, chỉ ngồi trong phòng bệnh của cậu ấy rất lâu.
Tôi chỉ là vừa mất đi người cuối cùng có thể mất mà thôi.
Chỉ vậy mà thôi.
"……"
"Em xem, em lại chỉ còn mỗi mình tôi rồi."
Trời bỗng nhiên hửng nắng vào ngày thứ ba sau khi Tống Hữu Tinh rời đi. Thẩm Diên Tri dựa vào lưng cửa phòng, đưa sữa cho tôi.
Hắn mặc chiếc áo khoác gió màu đen. Con người hắn lúc nào cũng vậy, bề ngoài trông đạo mạo chỉnh tề.
Ai biết bên trong đã thối rữa đến mức nào.
Người đàn ông rũ mắt nhìn tôi uống từng chút từng chút hết chỗ sữa, sau đó giơ tay theo thói quen muốn xoa đầu tôi.
Bị tôi né tránh.
Thật ra nhìn kỹ thì, dưới đuôi mắt Thẩm Diên Tri cũng có một nốt ruồi.
Đôi mắt đen láy như thủy triều muốn nuốt chửng lấy tôi. Tôi cũng nhìn hắn chằm chằm.
Hắn có biết Tống Hữu Tinh chết rồi không? Cái chết của Tống Hữu Tinh có liên quan đến hắn không?
Cơn mưa bóng mây lất phất rơi, len lỏi vào trong phòng.
Người đàn ông cúi đầu nhìn tôi một lúc rồi hôn tôi.
Tôi ghét phản ứng quen thuộc của cơ thể với hắn, ghét hơi ấm còn sót lại khi bàn tay hắn lướt qua.
Môi lưỡi dây dưa, trái tim đập thình thịch như tiếng trống dội bên tai.
"Thẩm Diên Tri, tôi sẽ kéo anh cùng xuống địa ngục."
"Tôi đã ở trong địa ngục rồi, cô Tần ạ."
19
Khi tôi và Thẩm Diên Tri kết hôn, nhận được lời chúc phúc giả tạo của đám bạn bè thân thích.
Hắn trở nên vô cùng chiều chuộng tôi, bất kể tôi đưa ra yêu cầu gì hắn cũng đều đồng ý.
Tôi chỉ buột miệng nói trời nóng quá, hắn liền đưa tôi đến New Zealand ở bên kia bán cầu.
Nơi đó quả thực có những ngọn núi tuyết quanh năm không tan, hơn nữa đang là mùa đông.
"Có lạnh không?"
Tôi đã sớm bị hắn quấn cho ba tầng trong ba tầng ngoài. Hắn còn định khoác thêm khăn quàng cổ cho tôi nhưng bị tôi né tránh.
Phía sau truyền đến tiếng cười khẽ của hắn.
"Sao trông cứ như gấu con thế này?"
"……"
Hơi thở phả ra ngưng tụ thành làn sương trắng trong không khí. Chúng tôi ở trong một khách sạn dưới chân núi Cook.
Nhìn qua là biết đây là nơi ở dành cho giới thượng lưu, đủ loại thiết bị tiện nghi. Lúc này đang là mùa du lịch thấp điểm nhưng trong khách sạn cũng gặp được một hai người đồng hương.
"Ngày mai em muốn đi đâu chơi?"
Những ngón tay thon dài của hắn cầm dao phết bơ lên bánh mì. Tôi phết bánh mì thì loang lổ xiêu vẹo, còn hắn làm thì trông thật đẹp mắt.
Cuối cùng hắn thở dài, đổi phần của tôi sang đĩa của hắn.
Chủ quán có nuôi một con chó săn, trông thì có vẻ hung dữ nhưng sau vài ngày tiếp xúc, tôi nhận ra nó chỉ là một con chó ngốc cứ hễ được cho ăn là vẫy đuôi rối rít.
Thế là tôi cầm miếng bánh mì Thẩm Diên Tri vừa phết xong đổi sang đĩa tôi, ném cho chó ăn.
Người đàn ông đối diện rõ ràng không ngờ tôi sẽ làm như vậy.
Chân Thẩm Diên Tri huých nhẹ vào tôi dưới gầm bàn, có vẻ tức quá hóa cười.
"Tôi đâu có chọc gì em đâu nhỉ, Tần Tiểu Khanh?"
"……"
Tôi lười đáp lại hắn. Gió tuyết ngoài cửa sổ đã bớt dữ dội hơn đêm qua một chút.
Tuyết đọng dày trong sân ngập qua cả đầu gối, có không ít du khách đang chơi đùa với tuyết trắng xóa bên ngoài.
Trên cuốn sách giới thiệu về khách sạn có kể đến những truyền thuyết ngàn xưa của dãy núi này.
Ngoài tiếng Maori bản địa, còn có cả bản tiếng Anh.
Tôi tùy tiện cầm lên đọc giết thời gian.
Quyển sách kể rằng nếu đi dọc theo núi tuyết lên cao, ở nơi sắp chạm tới đỉnh cao nhất, có lẽ sẽ tìm thấy những tinh linh nhỏ đại diện cho sự may mắn.
Một câu chuyện nhàm chán để tăng thêm sự thu hút, tôi nhìn hai lần rồi vứt sang một bên.
Nhưng Thẩm Diên Tri cứ lải nhải mãi bên tai tôi, khiến tôi có chút phiền.
"Anh mà rảnh rỗi thật thì đi tìm cái đó về cho tôi xem đi?"
Thật ra, đây chỉ là lời nói qua loa buột miệng khi tôi mất kiên nhẫn.
Nhưng hắn ngẩn ra một hai giây rồi nhìn tờ quảng cáo, đôi mắt khẽ cong lên.
"Nguyện vọng gì cũng có thể thực hiện được sao? Vậy thì có lẽ tôi thực sự rất cần đấy."
"……"
Tôi thở dài.