Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Không ngờ người này lại thực sự chuẩn bị xuất phát lên núi. Trong khách sạn còn có vài người leo núi cũng định leo lên đỉnh, Thẩm Diên Tri có thể đi cùng họ.
Tôi không biết tại sao người này lại biến thành như vậy. Trước đây rõ ràng hắn rất chín chắn, bây giờ lại vì một câu nói của tôi mà...
Dù sao cũng là leo núi tuyết nên dụng cụ chuyên nghiệp cần chuẩn bị rất nhiều. Buổi tối khi hắn thu dọn hành lý, tôi khoanh tay dựa vào cửa nhìn hắn.
Thẩm Diên Tri kéo khóa áo khoác gió lên tận cổ, đôi mắt đen lộ ra dường như vì cảnh tuyết mà trở nên ươn ướt.
Tôi hoàn toàn không có hứng thú với việc leo núi, nên không xuất phát cùng bọn họ.
Mắt hắn cong cong.
"Sao thế, không nỡ để tôi đi à?"
"……"
"Tôi mong anh chết ở giữa đường đi, tốt nhất là đừng bao giờ trở về nữa."
Tôi trừng mắt nhìn hắn đầy ác ý, nhưng hắn chỉ bật cười khẽ.
Đi tới còn thuận tay xoa đầu tôi.
"Đừng như vậy, Khanh Khanh. Có những lời nói mãi nói mãi là dễ linh nghiệm lắm đấy."
"……"
20
Hôm nhóm Thẩm Diên Tri xuất phát, thời tiết rất đẹp.
Ánh nắng phản chiếu trên mặt tuyết có chút chói mắt.
Cho nên tôi nhìn người trước mặt cũng không được rõ lắm.
Thẩm Diên Tri bảo tôi đợi hắn về.
Tôi hừ nhẹ một tiếng, lười để ý đến hắn, xoay người đi về khách sạn.
Thẩm Diên Tri không ở đây, tôi tự do hơn nhiều. Ít nhất hắn không dính lấy tôi, tôi có thể tùy ý làm những việc mình muốn.
Trong khách sạn có không ít người đồng hương, tôi làm quen được với một cô bé.
Khoảng mười sáu mười bảy tuổi, cùng gia đình đến đây chơi nhân dịp nghỉ hè.
Buổi sáng trời còn quang đãng, không một gợn mây nhưng đến chiều, mây đen đã bao phủ cả ngọn núi tuyết.
Chập tối bão tuyết ập đến bất ngờ, không gian âm u không thấy chút ánh sáng mặt trời nào.
Đúng lúc nhóm Thẩm Diên Tri đi cũng khá đông, nhất thời mọi người đều hoang mang lo sợ.
Có mấy người nhà bảo là không liên lạc được với họ, không biết có phải do đột ngột mất sóng hay không.
Sảnh lớn khách sạn chật kín người. Nhân viên trấn an mong mọi người đừng hoảng. Trong số những người đi, có mấy người là dân leo núi dày dạn kinh nghiệm, khả năng xử lý khi gặp bão tuyết tốt hơn người thường rất nhiều.
Khoan nói đến chuyện họ có gặp nạn hay không, dù là đợi đội cứu hộ thì cũng phải đến sáng mai.
Nhưng bầu không khí trong nhà hàng ngày càng trầm lắng. Cô bé mười sáu mười bảy tuổi kia đang ngồi cạnh tôi ăn từng miếng cơm một.
Bố mẹ em ấy hình như cũng nằm trong đoàn leo núi đó.
"Tiểu Yến, con chạy đi đâu thế? Dì tìm con mãi."
Một giọng nữ dịu dàng bỗng vang lên bên tai tôi. Vì là tiếng mẹ đẻ nên tôi cũng ngẩng đầu lên.
Tôi và người phụ nữ đó nhìn nhau một hai giây.
Cô ấy nhìn tôi có chút ngỡ ngàng.
"Ơ... cậu là, Tần Tử Khanh phải không?"
"……"
Tôi rất ngạc nhiên vì cô ấy lại biết tên mình, nhướng mày lên.
"Ây da, cậu không nhớ tớ à? Lớp 11/3 trường trung học Dũng Châu, Lâm Hiểu Đồng đây. Chúng ta là bạn học cũ mà!"
"……"
Thoạt nghe có người nhắc lại chuyện hồi cấp ba, tôi vẫn rụt người lại theo bản năng.
Thế nhưng, trong lòng lại cứ có cảm giác chia cắt lạ lùng đó.
Tôi cố sức tìm kiếm khuôn mặt của những kẻ bắt nạt, nhưng... tôi không tìm thấy.
Một mảng mờ mịt, ngũ quan của tất cả mọi người dường như bị trộn lẫn vào nhau.
"Chậc, hồi cấp ba chúng ta chơi thân lắm mà. Tớ ngồi bàn trên của cậu. Tớ còn chia cho cậu bao nhiêu là đồ ăn vặt, cậu không nhớ tớ à?"
"Hồi đó chẳng phải cậu rất thân với Thẩm Nhụy Hân sao? À đúng rồi, còn cả anh trai cậu ấy, Thẩm Diên Tri nữa."
"Bây giờ cậu còn ở bên Thẩm Diên Tri không? Nói chứ hồi đó hai người đúng là một đôi thần tiên quyến lữ nha..."
"Chỉ tiếc là, năm lớp 11 cậu chuyển trường. Bọn mình cũng chưa kịp chụp ảnh tốt nghiệp. Mọi người đều quý cậu lắm..."
"……"
Tôi cảm thấy đầu óc ong ong.
Rõ ràng đang đứng ở đây, nghe người phụ nữ trước mặt kể lể chuyện cũ nhưng vào khoảnh khắc đó dường như tôi đã mất đi ý thức.
Thẩm Nhụy Hân, Thẩm Diên Tri.
Bạn thân nhất.
Người mình thích nhất.
Những ký ức nào đó như lớp đất nứt toác, tiếng ồn trong não che lấp mọi thính giác.
Tôi cứ đứng ngẩn ra đó, sau đó cắm đầu chạy thục mạng về phòng.
Bên cạnh hình như có tiếng người phụ nữ gọi tôi, tôi không quan tâm.
Tôi và Thẩm Diên Tri ở phòng giường đôi, hành lý rải rác trên sàn, đèn ngủ đầu giường chập chờn.
Tôi ôm lấy đầu mình, rồi từ từ co rúm vào trong góc.
Hít vào, thở ra.
Tôi cố kìm nén cơn run rẩy toàn thân, sau đó móc điện thoại từ trong túi ra.
Tay cầm không chắc, điện thoại lại rơi bịch xuống đất.
Tôi nằm rạp ra đó ấn vào khung tìm kiếm, tìm trường trung học ở Dũng Châu.
Tìm kiếm tin tức theo thời gian.
Ngón tay run rẩy lướt qua từng tin một, cho đến khi tầm mắt dừng lại ở một bài thảo luận trên diễn đàn nhiều năm về trước.
"Tối nay sao có xe cảnh sát đến trường mình thế, có anh em nào đi học buổi tối biết tình hình gì không?"
"Đúng rồi, còn có cả xe cứu thương nữa. Lúc đó đang trong giờ học, tôi nhìn thấy qua cửa sổ."
"Vụ gì thế, kể chi tiết nghe xem?"
"Lúc đó có một nữ sinh toàn thân đầy máu được khiêng ra, đáng sợ lắm."
"Lớp nào, lớp nào thế?"