Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mà rõ ràng mấy ngày nay, đến y tá chạm vào tôi cũng run lẩy bẩy, vậy mà tôi lại không hề cảm thấy bài xích cậu ấy.
Ánh nắng giữa trưa gay gắt lạ thường, hơi nóng bốc lên ngùn ngụt như cách biệt hẳn với thế giới bên ngoài.
Tôi ngẩn ngơ nhìn cậu ấy, sau đó cậu ấy ngồi xuống bên cạnh tôi.
Bốn tay cùng lướt trên phím đàn.
Kể từ sau khi lên cấp ba, tôi đã quên mất âm nhạc có ý nghĩa thế nào đối với mình.
Rõ ràng tâm nguyện thời niên thiếu của tôi là trở thành một nghệ sĩ dương cầm.
Cho đến khi nốt nhạc cuối cùng buông xuống.
Người bên cạnh quay sang cười với tôi.
Mắt cậu ấy cong cong, khi cười lộ ra hai lúm đồng tiền.
"Em tên là Tống Hữu Tinh."
"Chị à, đã lâu không gặp."
17
Trong ký ức của tôi không có người nào nào tên Tống Hữu Tinh cả.
Nhưng cậu ấy luôn bảo rằng chúng tôi đã gặp nhau từ rất lâu về trước.
"Chị quên em cũng không sao vì rồi sẽ có ngày chị nhớ ra thôi."
Cậu ấy cùng tôi luyện đàn.
Mang máy chơi game đến chơi cùng tôi.
Tôi biết sự tồn tại của cậu ấy rất kỳ lạ, có lẽ cậu ấy cũng chẳng có ý tốt gì.
Nhưng tôi không tài nào ghét cậu ấy được.
Bởi vì cậu ấy luôn mỉm cười với tôi.
Bởi vì cậu ấy không giống mẹ tôi, lúc nào cũng lấy nước mắt rửa mặt.
Bởi vì cậu ấy không giống Thẩm Diên Tri, kẻ luôn xuất hiện ở đầu giường tôi vào lúc nửa đêm, hệt như một bóng ma.
Tống Hữu Tinh là Tống Hữu Tinh, chỉ có cậu ấy tốt với tôi.
Cảm giác này rất lạ, có lẽ tình cảm của con người vốn dĩ là thứ có thể cảm nhận được.
Khi cậu ấy cười với tôi, tôi liền có thể tạm thời quên đi những đau khổ kia.
"Chị ơi, chị có muốn em đưa chị đi không?"
Một buổi chiều nọ, cậu ấy bỗng nhiên hỏi tôi.
Thật ra tôi không nghĩ mình có thể thoát khỏi sự kiểm soát của Thẩm Diên Tri nhưng ma xui quỷ khiến thế nào, tôi vẫn gật đầu tin tưởng cậu ấy.
Thế là hôm đó, Tống Hữu Tinh trốn trong phòng bệnh của tôi suốt.
Đợi đến khi đêm khuya thanh vắng, cậu ấy lén đưa tôi trèo ra ngoài.
Chúng tôi đi trốn đi từ cửa sổ phòng bệnh, tầng hai cũng không tính là quá cao.
Tôi được cậu ấy nắm tay, trái tim chưa bao giờ đập dữ dội đến thế.
Thiếu niên mặc chiếc áo sơ mi trắng, đầu ngón tay lướt qua cổ tay tôi.
Đêm nay không có trăng, ánh sáng mờ mờ ảo ảo.
Dưới xương lông mày, nơi đuôi mắt cậu ấy có một nốt ruồi cực nhỏ.
Tôi bỗng nhiên bật khóc.
Cậu ấy ngồi xổm xuống, dùng tay áo lau nước mắt cho tôi.
"Tôi không nhớ nổi cậu là ai, Tống Hữu Tinh."
Nhưng tại sao cậu lại quen thuộc đến thế, quen thuộc đến mức đau lòng.
"Thật ra không nhớ cũng không sao mà. Tần Tử Khanh, chúng ta phải nhìn về phía trước."
Phương tiện của cậu ấy là một chiếc xe đạp. Tôi ngồi ngay phía sau cậu ấy.
Gió đêm lắc lư thổi qua, bệnh viện tôi nằm ở ngay cạnh biển nên cứ đạp xe dọc theo con đường này là có thể nhìn thấy biển cả sóng vỗ rì rào.
Cậu ấy đạp xe, đưa tôi đi về phía cuối con đường.
Nhưng sau lưng chúng tôi, tiếng động cơ của mấy chiếc ô tô đang dần ép sát.
Cho nên nói, con người rốt cuộc vẫn phải quay về với hiện thực.
Bất kể cuộc gặp gỡ có lãng mạn đến đâu, bất kể người trước mặt bạn có thích đến nhường nào.
Tống Hữu Tinh im lặng cố gắng đạp xe nhưng cậu ấy làm sao có thể vượt qua được ô tô bốn bánh.
Gió trên vách núi lớn quá, cuối cùng cậu ấy vẫn buộc phải dừng lại.
Đèn pha của những chiếc xe ép chúng tôi dừng lại chói mắt biết bao, người bước xuống từ trên xe lảo đảo lao về phía tôi.
Thẩm Diên Tri ôm chặt tôi vào lòng.
Mùi thuốc lá trên người hắn nồng nặc. Dù tôi giãy giụa thế nào cũng không thoát khỏi vòng tay hắn.
Giọng hắn khản đặc, tay siết chặt như muốn khảm tôi vào trong cơ thể hắn.
"Khanh Khanh, nếu nó muốn đưa em đi."
"Tôi sẽ giết chết nó."
"……"
18
Tôi và Thẩm Diên Tri đã cãi nhau nảy lửa.
Cũng có thể coi là tôi đơn phương phát điên.
Ai có thể ép buộc được một người có thân phận và địa vị như hắn chứ.
Cuối cùng, tôi xuất viện nhưng không quay về chỗ của Thẩm Diên Tri.
Tôi dùng việc tuyệt thực để uy hiếp, hắn đành đồng ý để tôi dọn về nhà của mình.
Cái giá phải trả là mỗi ngày tôi phải uống hết bình sữa kia dưới sự giám sát của hắn.
Chuyện đến nước này, ngày nào cũng ép tôi uống sữa, nếu bảo trong sữa không có vấn đề gì thì chắc đến chính hắn cũng chẳng tin.
Nhưng tôi cũng chẳng quan tâm nữa.
Hắn bắt tôi uống thì tôi uống.
Tôi nhìn chằm chằm hắn, uống một hơi hết sạch chỗ sữa, sau đó đóng sầm cửa lại.
Nhốt hắn ở bên ngoài.
Chiếc nhẫn thứ ba bị tôi tháo ra đem đi cầm đồ. Đương nhiên, tôi cũng chẳng có ý định chuộc nó về.
Tống Hữu Tinh bỗng nhiên mắc bệnh rất nặng.
Tôi biết suy nghĩ này của mình rất kỳ lạ. Tôi và cậu ấy quen biết chưa bao lâu nhưng tôi lại muốn dốc hết tất cả mọi thứ để cứu cậu ấy.
Nếu thực sự phải tìm lý do thì có lẽ là chưa từng có ai đối tốt với tôi một cách thuần khiết đến thế.
Dường như tình cảm của tất cả mọi người dành cho tôi đều mang theo mục đích. Chỉ có nụ cười của cậu ấy là dành riêng cho một mình tôi.
Tôi đưa cậu ấy đi rất nhiều bệnh viện nhưng đều không chữa được.
Điều đáng ghét là Thẩm Diên Tri cứ bám theo tôi suốt.
Quả thực là âm hồn không tan.