Cái Tên Khắc Mãi Trong Tim - Chương 12

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

"Cái này không nói được đâu. Tôi chỉ có thể nói là, cảnh tượng đó, vãi chưởng, chậc chậc chậc."


"Đừng có úp mở nữa? Rốt cuộc là tình hình gì, cố ý giết người à?"


"Tôi nói cho ông biết, còn kinh khủng hơn thế nhiều."


"Vậy thì ông nói xem đã xảy ra chuyện gì đi, rốt cuộc có nói hay không."


"Tôi sợ nói ra đắc tội người ta, thôi thôi, không kể nữa."


"……"


Thật ra, cũng chẳng có gì là không thể nói.


Tôi cúi đầu nhìn xuống bụng mình.


Nghĩ kỹ lại thì, hôm đó tôi tưởng mình có thai.


Vốn dĩ kinh nguyệt tôi không đều, hơn nữa nôn mửa là triệu chứng thường gặp khi bị say nắng vào mùa hè.


Quan trọng là, tôi còn chưa dùng que thử thai, đã suy đoán rằng mình có bầu.


Không cảm thấy quá hoang đường sao.


Tôi kiên quyết tin rằng mình mang thai như thế.


Nhưng trên thực tế.


Tôi căn bản không thể nào mang thai được nữa.


21


Con người luôn là một loài sinh vật rất khó đối mặt với nghịch cảnh.


Tôi nghĩ, thật ra, trong rất nhiều rất nhiều khoảnh khắc trước đây, tôi đều tự lừa mình dối người như vậy.


Thế nên khi nhớ lại chân tướng sự việc, tôi mới cảm thấy đầu óc rối bời như muốn nổ tung.


Tại sao ký ức của tôi luôn đứt đoạn?


Tại sao hôm đó tôi có thể nhớ ra Thẩm Diên Tri dí đầu thuốc lá vào tôi nhưng lại không nhớ nổi cuối cùng đã xảy ra chuyện gì?


Tại sao Thẩm Diên Tri luôn nhìn tôi chằm chằm, bắt tôi nhất định phải uống hết ly sữa đó?


Tại sao Tạ Ý Liễu và Tống Hữu Tinh đều xuất hiện một cách không rõ ràng như vậy?


Tại sao bạn bè hắn đều gọi tôi là... đồ thần kinh.


"……"


Mùa hè năm lớp 11 với tiếng ve sầu vang vọng ấy, tôi đã trải qua chuyện tàn nhẫn nhất, máu me nhất, bạo lực nhất trong cuộc đời này.


Ban đầu, chỉ là chuyện mấy gã công nhân đến lắp điều hòa cho trường học tìm tôi hỏi đường.


Chỉ có vậy thôi, tôi chẳng làm gì cả, chỉ cho họ đường đi.


Đột nhiên có một kẻ cười tà, lôi tuột tôi vào nhà vệ sinh nam.


Từ khi ánh tà dương đỏ rực tàn nhẫn cuối cùng tắt lịm, cho đến khi màn đêm buông xuống bình nguyên thành phố.


Trong ba tiếng đồng hồ, tôi đã phải chịu đựng sự tra tấn tàn khốc không thể gọi là nhân đạo.


Đầu thuốc lá thật sự là do Thẩm Diên Tri dí sao?


Những cái tát đó thật sự là do Thẩm Diên Tri đánh sao?


Thứ chất lỏng màu trắng sữa dội từ trên đỉnh đầu xuống... thật sự là sữa sao?


Sau này tôi nghe cảnh sát nói là do trong đám cặn bã đó có kẻ hút ma túy, mới làm ra loại chuyện đồi bại này.


Sau này bọn chúng đều bị bắt hết rồi nhưng mỗi ngày tôi ngồi trong phòng bệnh, lấy nước mắt rửa mặt.


Tôi khóc đến mức không thể khóc nổi nữa, ngày nào cũng đối diện với gương nhìn những vết tích trên cơ thể mình.


Khi đó Thẩm Diên Tri là bạn trai của tôi.


Nhưng tôi phải đối mặt với anh ấy thế nào đây.


Rốt cuộc một đứa như tôi có tư cách gì để đối mặt với anh ấy!


Tôi thật sự không thể giao tiếp với anh ấy, tôi thật sự hy vọng anh ấy vứt bỏ tôi.


Thật đấy, đừng nhìn em nữa! Thẩm Diên Tri tốt đẹp biết bao, em đã sớm không còn xứng đáng nữa rồi.


Tôi là một kẻ nhát gan, yếu đuối.


Đến cuối cùng, tôi chọn cách trốn tránh để giải quyết mọi vấn đề.


Thẩm Diên Tri không chịu rời xa tôi, vậy thì biến anh ấy thành kẻ ác là được.


Vậy thì cứ gán ghép tất cả những chuyện kinh tởm tôi đã trải qua lên người anh ấy là được.


Như vậy, anh ấy chắc chắn sẽ không chịu nổi tôi, anh ấy chắc chắn sẽ có ngày không chịu nổi sự giày vò không minh bạch này.


Giống như Thẩm Nhụy Hân vậy.


Giống như người bạn thân nhất của tôi, Thẩm Nhụy Hân vậy.


Tưởng tượng cô ấy thành kẻ đã hành hạ tôi, để cô ấy tránh xa tôi, như vậy là được.


Tôi đợi Thẩm Diên Tri vứt bỏ tôi.


Thế nhưng, tôi cứ nhớ ra rồi lại quên đi, lặp đi lặp lại hết lần này đến lần khác.


Em đã tưởng tượng anh thành một kẻ xấu xa biết nhường nào.


Anh chẳng lẽ không cảm thấy tủi thân sao, Thẩm Diên Tri.


Tại sao không vứt bỏ em đi, Thẩm Diên Tri.


22


Mãi cho đến khi nước mắt rơi xuống màn hình điện thoại, làm nhòe hết tầm nhìn.


Bỗng nhiên có người ngồi xổm xuống bên cạnh tôi.


Là Tống Hữu Tinh.


Thật ra Tống Hữu Tinh là người do tôi tưởng tượng ra.


Bây giờ cậu ấy có thể xuất hiện có lẽ là vì Thẩm Diên Tri không có ở đây mà tôi lại không uống thuốc.


Thật ra nghĩ kỹ lại, rất nhiều chuyện đều có manh mối để lần theo.


Thuốc đã được hòa vào trong sữa.


Ví dụ như sự xuất hiện của Tạ Ý Liễu là do tôi khóc lóc ầm ĩ không chịu uống thuốc, mà một khi thuốc bị ngắt quãng thì tôi sẽ bắt đầu sinh hoang tưởng.


Ví dụ như ngày tôi tưởng tượng ra mình có thai, Thẩm Diên Tri đã đồng ý với tôi, không cho tôi uống sữa có pha thuốc nữa.


Ví dụ như cái đêm Tống Hữu Tinh đưa tôi đi, tôi đã lén đổ thuốc đi mấy ngày liền.


Về sau đó Thẩm Diên Tri lại ép tôi uống thuốc.


Cơ thể của Tống Hữu Tinh bắt đầu dần dần trở nên tồi tệ.


Bởi vì tôi đã từ từ ngừng hoang tưởng.

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo