Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ăn cơm xong, Thẩm Diên Tri đi nghe điện thoại.
Trên bàn ăn chỉ còn lại tôi và Thẩm Nhụy Hân.
Dĩ nhiên tôi chẳng có tâm trạng ở lại đó nhưng khi vừa đứng dậy định đi, cô ta bỗng gọi giật tôi lại.
Tôi cảm thấy đầu óc choáng váng, nhìn cô ta cũng thấy mờ mờ ảo ảo.
Dường như lúc này cô ta mới lộ ra móng vuốt:
"Tần Tử Khanh, mấy bức ảnh kia của cô, tôi vẫn còn giữ đấy nhé."
"Thỉnh thoảng tôi vẫn không nhịn được mà lôi ra ngắm nghía lại, chậc chậc..."
"Cô biết trong ảnh trông cô đê tiện thế nào không? Có phải cô sinh ra là để làm cái nghề đó không hả?"
"Cỡ cô, đến làm ấm giường cho anh tôi cũng không xứng..."
Lời của cô ta chưa kịp nói hết.
Bởi vì tôi đã cầm ấm trà trên bàn hất thẳng vào người cô ta.
Tiếng hét chói tai của người phụ nữ xé toạc sự yên tĩnh của căn nhà, lớp trang điểm tinh tế của Thẩm Nhụy Hân bị nước làm nhòe nhoẹt.
Đương nhiên tiếng hét của cô ta cũng khiến anh trai cô ta tới.
"Nó tạt nước vào em!"
Tôi nghe rõ mồn một giọng nói nghẹn ngào như sắp khóc của Thẩm Nhụy Hân.
Thẩm Diên Tri đứng ngay cạnh cô ta, lẳng lặng nhìn tôi.
"……"
Tôi không biết mình bị làm sao nữa. Trước đây Thẩm Diên Tri có kích động tôi thế nào, tôi cũng chưa từng nổi giận lớn đến thế.
Nhưng lần này, tôi dường như không thể kiểm soát được chính mình.
Tôi nhìn chằm chằm Thẩm Nhụy Hân, gằn từng chữ:
"Mày mới là đồ đê tiện..."
"……"
Đó có lẽ là, vài chục giây chết lặng.
Đến cả Thẩm Nhụy Hân cũng ngừng khóc.
Cho đến khi tôi cảm thấy bên má đau rát, mới chậm chạp dùng đầu lưỡi đẩy nhẹ vào má trong.
Tôi thừa nhận, tôi vẫn có chút không dám tin.
Thẩm Diên Tri đã tát tôi một cái.
Chỉ vì tôi lỡ lời mắng em gái hắn một câu.
Tôi ngẩng đầu nhìn hắn, đôi mắt hơi mở to, nhưng tôi vẫn không nhìn rõ, ánh đèn chùm quá đỗi chói mắt.
Thời gian Thẩm Diên Tri còn sững sờ lâu hơn cả tôi.
Sau đó hắn hốt hoảng gọi tên tôi.
Hình như tôi không nghe thấy gì nữa.
Tôi cũng không muốn nghe nữa.
Tôi cầm lấy con dao gọt hoa quả trên bàn, đâm thẳng vào bụng mình.
Nực cười ở chỗ, trước đó, tôi vẫn còn nhen nhóm một phần vạn ý nghĩ.
Muốn Thẩm Diên Tri có thể trở thành cha của đứa bé trong bụng tôi.
14
Hình như khi nằm trên giường bệnh thì âm thanh thường nghe thấy nhất.
Chính là tiếng ve sầu kêu râm ran vui vẻ.
khung cửa sổ trắng xóa trải dài vô tận, trần nhà sạch sẽ đến mức không một hạt bụi.
Nước biển tí tách nhỏ xuống từ bình treo, kim luồn trên cổ tay như một cái gai đâm sâu vào máu thịt.
Tôi không nhớ rõ mình đã nằm trên giường bệnh bao nhiêu ngày, cũng không nhớ rõ có bao nhiêu người đã đến thăm tôi.
Bác sĩ hay y tá bên cửa sổ, nam nam nữ nữ, có khoảnh khắc nào đó, hình như tôi chẳng còn nghe thấy gì nữa.
Trong ký ức vụn vỡ như giấc mộng giữa sóng triều, cảnh tượng bị Thẩm Diên Tri và em gái hắn bắt nạt đôi khi cứ tua đi tua lại trong mơ.
Tôi quên mất rằng mình vốn dĩ đang ở dưới vực sâu, thế mà lại đi ký thác hy vọng được giải thoát vào một tên ác ma.
Hóa ra tôi thực sự đã chìm đắm trong sự dịu dàng của Thẩm Diên Tri, hóa ra có những khoảnh khắc tôi lại ngỡ rằng hắn không còn là hắn trước kia nữa.
Bụng đau âm ỉ suốt mấy ngày, vết khâu sau phẫu thuật đến chính tôi nhìn cũng thấy đáng sợ.
Có một ngày, tôi nằm trên giường mãi mà không ngủ được, chiếc kim luồn cắm trong mạch máu trở thành một sự tồn tại vô cùng chướng mắt.
Tôi dùng tay ấn ấn vào nó. Bác sĩ nói vì kim là ống mềm nên có thể lưu lại trong mạch máu rất lâu.
Nhưng nó cứ nằm ở đó, khiến tôi khó chịu vô cùng.
Thế là khi ấn đến lần thứ tư, tôi đột ngột mạnh tay rút phắt nó ra.
Một vệt máu bắn ra, nhưng không đau lắm.
Nói thật lòng, tôi không còn cảm giác đau nữa.
Thật ra tôi cảm thấy mình cũng không còn cảm nhận được sự tồn tại của người khác nữa, tôi chỉ muốn cứ ở một mình như thế này thôi.
Nằm trên giường cũng được, chết luôn cũng được.
Tôi đều không quan tâm, cũng chẳng để ý.
"……"
Tôi lén vứt bỏ thuốc mà y tá đưa cho.
Bởi vì người khác đều không phải uống, tại sao chỉ mình tôi phải uống.
Kim luồn lại được đổi sang chọc vào cổ tay khác, giống như số phận mà tôi không thể nào phản kháng.
Sau này, tôi dần dần cảm nhận được là mẹ đang bên cạnh chăm sóc tôi.
Bà luôn lấy nước mắt rửa mặt, khóc còn đau khổ hơn cả tôi.
Nhưng mà, tôi cũng không muốn đáp lại bà nữa.
Những lời bà nói tôi nghe không hiểu. Bà luôn cầu xin tôi, cầu xin tôi đừng thế này đừng thế kia, cầu xin tôi mau khỏe lại, cầu xin tôi đừng có ai cũng không thèm để ý như thế.
Thật ra không phải tôi không muốn để ý, tôi chỉ là không có sức để nói chuyện với người khác.
Tôi bỗng cảm thấy giao tiếp là việc không cần thiết, bởi vì chẳng có ai quan tâm đến suy nghĩ của tôi cả.
"……"
Bóng nắng bên khe cửa sổ trôi theo những đám mây, tôi dùng cách đó để tính thời gian.
Một đêm nọ, tôi vẫn bồn chồn lo âu, không thể chợp mắt.
Cửa phòng bệnh bỗng bị ai đó đẩy ra.
Phải miêu tả tiếng bước chân đó thế nào nhỉ, quá đỗi quen thuộc, quen thuộc đến mức ngày ngày đêm đêm tôi đều không dám quên.
Ngược lại điều này tôi có thể xác định được rõ ràng.
Đây là lần đầu tiên Thẩm Diên Tri đến thăm tôi.