Cái Tên Khắc Mãi Trong Tim - Chương 8

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Hình như hắn cũng không ngờ tôi vẫn chưa ngủ, đứng trước giường bệnh nhìn tôi.


Tôi tưởng rằng mình có thể dùng tâm thái bình thản để nhìn hắn nhưng khi hắn nhấc chân bước lại gần.


Tôi vẫn không nhịn được, vớ lấy chiếc hộp cơm bằng sắt mẹ tôi bỏ quên bên cửa sổ, ném thẳng vào người hắn.


Hắn không né, loạng choạng một cái.


Lúc này tôi mới phát hiện, tóc hắn chưa chải, mặt mày lộ rõ vẻ mệt mỏi.


Trên khuỷu tay quấn đầy băng gạc.


"……"


Màn đêm luôn như vậy. Cho dù gió bên ngoài cửa sổ có thổi lay bóng cây thì sự tĩnh lặng và tàn nhẫn vẫn luôn gặm nhấm tâm hồn con người.


"Tôi nghe y tá nói, em lén vứt thuốc đi rồi?"


Giọng người đàn ông trầm khàn. Hắn từng bước đi về phía tôi, còn tôi ném tất cả những thứ có thể ném được bên cạnh vào người hắn.


"Khanh Khanh."


Hắn gọi tên tôi, vĩnh viễn là cái dáng vẻ thâm tình vô hạn ấy.


Có lẽ hắn đã quen dùng thủ đoạn lừa người này để dệt nên những cái bẫy.


Hắn chỉ đang lừa tôi mà thôi.


Đạp tôi xuống đất, rồi lại bóp cổ hôn tôi.


Nực cười là vậy mà tôi lại thực sự quên mất, ai là kẻ đã đẩy tôi xuống vực sâu.


15


Bên ngoài phòng bệnh ồn ào náo nhiệt.


Nhưng sức sống của ngày hè dường như chẳng liên quan gì đến tôi.


Thẩm Diên Tri túm cổ áo em gái hắn lôi vào trong phòng.


"Không đời nào em xin lỗi người phụ nữ đó! Em nói cho anh biết Thẩm Diên Tri, anh đừng có ức hiếp người quá đáng!"


Cô gái giãy giụa không ngừng, cuối cùng bị Thẩm Diên Tri đá vào nhượng chân.


Suýt chút nữa thì cô ta quỳ xuống trước giường bệnh của tôi.


"Mày!" Cô ta trừng mắt nhìn tôi đầy căm hận.


Giống như một vở hài kịch ầm ĩ vậy nhưng tôi thực sự không có tâm trạng để ý đến cô ta. Hơn nữa người đàn ông đứng sau cô ta cũng thật sự làm tôi rất chướng mắt.


Tôi dứt khoát nhắm mắt lại, nằm xuống giường, coi như không nhìn thấy.


"Xin lỗi."


Cuối cùng, cô gái vẫn lí nhí nói một câu.


"……"


"Khanh Khanh."


Tôi nghe thấy hắn đang gọi tên tôi.


Thật ra vốn dĩ tôi không muốn mở mắt.


Nhưng giọng của cô gái bỗng cao lên tám quãng, quá ồn ào.


"Anh làm cái gì vậy! Anh! Anh đứng lên đi!!"


"……"


Cảnh tượng tổng giám đốc tập đoàn Thẩm thị quỳ gối, có lẽ vẫn là chuyện hiếm thấy.


Hắn quỳ thẳng tắp trước giường bệnh của tôi, rũ mắt xuống, ánh sáng đổ ập xuống bao trùm lấy bóng lưng hắn.


Thẩm Nhụy Hân đứng bên cạnh lôi kéo hắn, vừa kéo vừa khóc.


"Anh! Anh đứng dậy đi! Anh đừng quỳ..."


"Anh dựa vào cái gì mà phải quỳ nó chứ, anh nhìn anh xem..."


"Thẩm Diên Tri!"


Không biết từ lúc nào, Thẩm Nhụy Hân đã khóc như mưa bên cạnh hắn.


Tôi lười xem cảnh tượng này, hơn nữa tôi đã chẳng thể nào đồng cảm được nữa.


Thẩm Nhụy Hân kéo mãi không được hắn, cuối cùng, tự khóc lóc thảm thiết rồi chạy ra khỏi phòng bệnh.


Tiếng ve sầu mùa hạ thu gọn vào trong một góc phòng.


Tôi nhìn chằm chằm vào mắt hắn.


Có lẽ do ánh mặt trời quá gay gắt, ánh lên một vòng sáng lấp lánh nơi viền mắt của hắn.


Dường như trong ký ức xa xăm rất lâu về trước, cũng là đôi mắt này, cũng là tiếng ve kêu này.


Tôi bỗng nhiên rất muốn khóc.


Không biết tại sao.


16


Người nằm trên giường bệnh lâu ngày, sẽ trở nên cực kỳ chán đời.


Tôi cũng không hẳn là muốn chết, chỉ cảm thấy bị giam cầm trong một nơi chật hẹp rất bí bách khó chịu.


Thế là y tá đặc cách cho tôi xuống vườn hoa dưới lầu đi dạo. Thật ra đa phần thời gian mùa hè rất nóng nên bệnh nhân đi lại cũng không nhiều lắm.


Tôi quen ngồi dưới bóng cây râm mát. Dưới mái hiên ở quảng trường trung tâm, vừa khéo có một cây đàn piano màu trắng.


Hình như là do một bệnh nhân nào đó trước đây quyên tặng cho bệnh viện.


Nếu may mắn, thi thoảng sẽ người biết chơi ngồi đó đàn một khúc.


Ví dụ như mấy ngày nay, luôn có một cậu thanh niên khoảng mười bảy mười tám tuổi ngồi đó đàn.


Ấn tượng của tôi về cậu ta khá sâu sắc, bởi vì tóc cậu ta màu trắng.


Tuy làn da cậu ta cũng trắng đến mức gần như trong suốt nhưng nhìn chung vẫn là kiểu trắng khỏe mạnh.


Nên chắc không phải bệnh bạch tạng, có lẽ là do cậu ta tự nhuộm tóc thôi.


Nhưng cậu ấy trông rất ngoan, không giống mấy cậu trai đang tuổi nổi loạn.


Tôi quan sát cậu ấy khoảng hai ba ngày.


Đến ngày thứ tư, cậu ấy không đến.


Thật ra tôi đã để ý đến cây đàn piano kia từ lâu. Hồi tiểu học tôi từng học piano, còn bị mẹ ép thi lấy chứng chỉ cấp mười.


Cây đàn này chắc đã để ở đây khá lâu, âm thanh có chút không chuẩn.


Tôi đàn có chút vấp váp, dựa theo những nốt nhạc còn sót lại trong trí nhớ.


Cuối cùng đến một đoạn chuyển tiếp, tôi bỗng nhiên quên mất phải đàn tiếp thể nào.


Ngay khi tôi đang cố lục lọi trí nhớ, bên cạnh bỗng vươn ra một bàn tay trắng ngần như ngọc.


Thiếu niên đó nhắm mắt lại cũng có thể đàn trôi chảy khúc nhạc mà tôi vắt óc suy nghĩ mãi không ra.

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo