Chủ mẫu không dễ làm - Chương 10

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Cho đến khi điểm tâm đã mời xong, tất cả mọi thứ đều thuận lợi.

Ta mới thở một hơi, chuẩn bị mời mọi người dời bước thưởng thức hoa đào mới nở.

Đúng lúc này, Bích Vân tóc tai bù xù chạy tới.

Nàng chạy lại đây cào cấu ta.

“Con của ta, ngươi trả con của ta đây!”

Ta ra sức giãy ra, bọn nha hoàn tiến lên ngăn nàng đỡ nàng dậy.

“Sao lại thế này?”

Bích Vân đỏ mắt, hoàn toàn không nghe câu hỏi của ta.

Tôi tớ bên người nàng nơm nớp lo sợ quỳ xuống.

“Bẩm phu nhân, di nương của chúng ta vừa rồi dùng canh gà ngài thưởng, không bao lâu thì thấy đỏ.”

Đồ vật ta đưa cho nàng đều phải kiểm tra.

Cho dù là tùy tiện vu hãm, ta cũng có thể giải thích.

Chính là đứa nhỏ không còn nữa, dù là nguyên nhân nào, thì vẫn là trách nhiệm của ta.

Bích Vân sảy thai, thân thể lại không tốt, tình cảm trở nên kích động, rất mau đã hôn mê bất tỉnh.

Ta vừa mới nâng nàng lên nhuyễn kiệu, quay đầu lại thì thấy mọi người khẽ nói nhỏ.

“Huyện chủ trông thì có vẻ là ôn hòa thiện lương, không nghĩ tới lại hạ thủ độc ác như thế!”

“Ngươi có biết không? Hai người bọn họ, trước khi Thôi thị xuất giá đã kết thù rồi.”

……

Phàm là những gia đình nhà cao cửa rộng, đều coi trọng mặt mũi nhất.

Cho dù có xấu xa thì cũng phải xấu xa ngấm ngầm, mặt ngoài vẫn phải hòa hợp êm ấm.

Ta dù có trăm cái miệng, cũng không thắng được các nàng.

Ít nhất, chờ đến khi Cố Diễm trở về, ta đều phải canh giữ bên cạnh Bích Vân.

13.

Cố Diễm ngay cả quan phục đều chưa kịp thay, vội vàng trở về.

Bích Vân dựa vào trong lòng hắn, giọng nức nở.

“A Diễm, con của chúng ta không còn nữa…”

Cố Diễm cũng không chịu nổi, thậm chí khóe mắt hắn ẩn ẩn ngấn lệ, nhưng vẫn nhẹ nhàng vỗ lưng nàng, hết lần này tới lần khác trấn an nàng.

“Không sao, không sao, dù là có đứa nhỏ hay không, tình nghĩa vợ chồng của chúng ta mới là điều quan trọng nhất.”

“Không!”

Giọng nói của Bích Vân trở nên thê lương, tay nàng run rẩy chỉ vào ta.

“Đều là tại nàng ta, đều là tại bát canh của nàng ta, đứa nhỏ mới bị mất.”

“Không được nói linh tinh! Tri Ý sẽ không làm loại chuyện này!”

Cố Diễm không có nghi ngờ gì, trực tiếp cắt ngang lời nàng.

Nghe vậy Bích Vân giống như một con sư tử mẹ, bật người lên chĩa thẳng đầu mâu vào Cố Diễm.

“Ý ngươi là gì? Chứ không phải là Thôi gia quyền cao chức trọng, ngươi cố ý giấu giếm cho nàng à? Hay là bởi vì thân phận của ta hèn mọn, không xứng đáng có được đứa con của chính mình?”

Nàng gắt gao bắt lấy tay của phu quân, trong ánh mắt lộ vẻ không cam lòng cùng với phẫn hận.

Ta bắt đầu cảm thấy không thích hợp, kêu nhỏ một tiếng, vội vàng gọi người đi tìm thầy thuốc.

Trên khăn trải giường đã nhiễm đỏ một mảnh, dưới thân Bích Vân chảy ra đầy máu.

Ta đã bị hắt nước bẩn, Bích Vân lại ngất đi.

Càng khiến cho ác danh mưu hại của ta trở nên chân thật.

Giải thích cũng không có ai nghe, ta phải dùng sức mạnh để áp chế những lời đồn đãi trong viện.

Trong đó nhiều miệng nhất chính là một bà tử đang bị Thiến Nhi đánh vào mặt trước tất cả mọi người.

Ta ngồi ở giữa sân, đùa nghịch chén trà, nghe được tiếng kêu của nàng dần yếu đi, mới mở miệng.

“Sau này nếu lại có ai nói láo truyền bậy, đây là kết cục!”

Không nói nhiều lời, nhưng cũng đủ khiến người kinh sợ.

Buổi tối, Anh Nương đến gặp ta.

“Tin đồn này Huyện chủ không cần để trong lòng, mấy ngày nữa rồi sẽ qua.”

Ta cuộn chiếc khăn tay thành một nắm, trong lòng phiền não.

“Muội chịu tin ta ư?”

Giọng nàng nhỏ nhẹ, lại vô cùng kiên định.

“Huyện chủ đối với chúng ta thật sự rất tốt, cũng không phải là dựa vào lời đàm tiếu của mọi người.”

“Không chỉ có ta, Hầu gia cũng sẽ tin tưởng những việc này đều không phải do Huyện chủ gây nên.”

Ta nhờ có tín nhiệm của Anh Nương, phiền muội tiêu tan không ít.

Chỉ là nhắc tới Cố Diễm ta lại phát sầu.

Người khác nói như thế nào quả thật không sao cả, chỉ sợ hắn có lòng nghi ngờ.

Dù thân dù sơ cũng là vợ chồng, còn phải sống với nhau nửa đời nữa, ta không muốn phải hoài nghi lẫn nhau.

Ngày hôm sau, mẹ ta truyền lời muốn ta trở về một chuyến.

Ta không biết có chuyện gì, vội vàng chuẩn bị xe về Thôi phủ.

Vừa mới tiến vào phòng khách, chỉ thấy một phòng toàn là người.

Tất cả thẩm nương và bọn tỉ muội cùng thế hệ đều đến đây

Mọi người đều đang hăng say (36) bàn luận về chuyện đó.

Mẹ thấy ta đến đây, vội hỏi, “Ngươi mới tân hôn chưa đến nửa năm, đã làm ra tai họa bậc này.”

“Ta nghe xong thật sự hết hồn, liền gọi mọi người cùng nhau đến đây nghĩ cách.”

Không nghĩ tới ngay cả mẹ ta cũng nghĩ ta như vậy.

Ta bỗng nhiên cảm thấy tất cả thật hoang đường.

Ta trầm mặc không lên tiếng, ngồi lên chiếc ghế cách xa nhất.

 



________

(36) Nguyên văn là thất chủy bát thiệt: bảy miệng tám lưỡi (có thể tương đương với các câu thành ngữ tiếng Việt là mồm năm miệng mười, thao thao bất tuyệt)

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo