Chủ mẫu không dễ làm - Chương 9

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

11.

Hưu mộc (34) chỉ còn ba ngày nữa là hết, bọn họ đã quay trở lại.

Bích Vân rõ ràng là vẫn chưa muốn về, nhưng cũng không thể không theo.

Bởi vì ngày sinh nhật của cha ta sắp tới rồi.

Cố Diễm lại mặc lễ phục đoan chính, đi đến Thôi gia làm con rể tốt.

Trước khi ra cửa, Bích Vân chạy ra

Trên đầu nàng toàn là châu hoa, trên người mặc quần lụa mỏng màu xanh nhạt, tóc mây dính trên má và thái dương, kiều diễm vô cùng.

“Hầu gia, thiếp thân đêm nay chờ ngài.”

Cố Diễm ngượng ngùng nói, “Nhạc mẫu đại nhân nhớ thương Tri Ý, đã sớm yêu cầu chúng ta hôm nay nghỉ tại Thôi Phủ.”

Ánh mắt Bích Vân dõi theo người chúng ta, ảm đạm xuống.

Quần áo của ta bình thường không tươi đẹp giống như của nàng, mà là ngắn gọn hào phóng, màu sắc cũng cố ý mặc màu sắc tương đồng với Cố Diễm.

Nàng buồn bã rời đi, trên mặt Cố Diễm xẹt qua một cảm giác không đành lòng.

Ta nhìn bóng dáng Bích Vân, lại nghĩ tới lời nói của các trưởng bối trước kia.

Phải tránh thiếp thất động tình với chủ quân.

Hiện tại xem ra nàng chính là người bị tổn thương sâu sắc nhất.

Ở trên xe mừng thọ, ta nói ra những nghi hoặc trong lòng từ trước:

“Ta ban đầu nghĩ đến Anh Nương cùng Bích Vân ở chỗ Hầu gia là cân tài ngang sức, hiện giờ xem ra không phải vậy?”

Hắn đang dựa gối nhắm mắt dưỡng thần, không kiêng dè chủ đề này.

“Nàng cũng biết, Anh Nương là do người nhà thay ta nạp, từ trước vẫn ở nhà cũ.”

“Năm đó, ta còn đánh giặc ở phương Bắc, quân địch phái thích khách muốn bắt người thân của ta làm con tin.”

“Đến khi ta chạy về đến nơi thì đã chậm một bước, là Anh Nương liều chết che ở phía trước mẫu thân trúng ba đao, người mới còn sống.”

Ta vô cùng khiếp sợ.

Ta cũng từng hỏi qua chuyện cũ của Anh Nương, nàng chỉ nói Cố lão phu nhân phúc hậu, bên ngoài là nạp thiếp, nhưng thật ra là đem nàng coi như con gái trong nhà, lại giúp cả nhà họ thoát khỏi nạn đói.

Về phần liều mình báo đáp, một chữ Anh Nương cũng không đề cập tới.

Hắn tiếp tục nói, “Ta khi đó bên người đã có Bích Vân, đối với Anh Nương vô tình, nhưng ta không thể phụ đại ân này.”

“Càng nghĩ, ta mới quyết định xin phong cáo mệnh, cho nàng một thân phận để dựa vào.”

Ta nửa ngày không nói câu nào, Cố Diễm mở mắt.

“Nàng đang nghĩ gì?”

Ta cũng kiếm một cái gối, chống cằm.

“Có người nói với ta, Hầu gia là người tốt.”

“Ta nghĩ, lời đó không phải là giả.”

Hắn cợt nhả đùa giỡn.

“Ta là người tốt còn cần người bên ngoài nói hay sao?”

Lập tức câu chuyện thay đổi, trong giọng hắn còn hàm ý xin lỗi.

“Nhưng mà, ta vốn là tưởng rằng hôn sự còn có thể cứu vãn, không nghĩ tới Thánh Thượng sẽ hạ chỉ nhanh như vậy”

“Ta vừa phải nghĩ đến việc chu toàn các nàng ấy, lại khiến cho nàng khó xử.”

Ta ăn ngay nói thật.

“Hầu gia kính ta trọng ta, ta đã thấy đủ lắm rồi.”

Đây là lời nói trong lòng.

Có thể cùng phu quân tương lai tương kính như tân, đã là kỳ vọng lớn nhất của ta ở khuê phòng.

“Thật không…”

Cố Diễm còn chưa nói xong, xe đã dừng lại, hắn cũng dừng lời trên miệng.

Ở bữa tiệc mừng thọ, từ lão tổ mẫu bảy mươi tuổi, cho tới tiểu chất bảy tuổi

Hắn đều có thể chu toàn, đều dỗ dành cho bọn họ vui vẻ.

Cha mẹ thấy chúng ta ở chung hòa thuận, cũng trở nên yên tâm.

12.

Băng tuyết tan, trước khi mùa xuân đến, đã xảy ra một chuyện không lớn không nhỏ.

Bích Vân có hỉ.

Cố Diễm lần đầu được làm cha, vô cùng vui mừng.

Hắn bỏ tất cả các loại quan hệ xã giao, mỗi ngày đều trở về nhà chăm sóc Bích Vân khi làm xong việc bên ngoài.

Dưới bầu trời này, chỉ cần là những thứ nàng mở miệng muốn có, Cố Diễm đều lo lắng cố gắng đều phải tìm cho ra.

Khi gặp ta nói chuyện, nhắc đến nhiều nhất cũng là chuẩn bị mọi thứ cho đứa nhỏ.

Có lần quay về vào buổi tối mừng quá, Cố Diễm đột nhiên một mình ở trong sân đập đập gõ gõ, nói muốn tự mình làm nôi.

Có đôi khi hắn lại một mình u sầu, sợ chính mình không biết làm phụ thân như thế nào.

Một bên ta trấn an hắn, một bên lại đem thuốc bổ cho Bích Vân, mời thái y cho nàng, còn muốn chuẩn bị cho xuân nhật yến. (35)

Lúc trước ta giả bệnh từ chối quản gia, hiện giờ Bích Vân có thai, ta lại nhận lấy tất cả mọi việc.

Theo thường lệ, trước và sau lập xuân, các phủ đều phải mở tiệc chiêu đãi lẫn nhau.

Đây vẫn là lần đầu tiên ta tổ chức yến hội với thân phận nữ chủ nhân.

Tuy rằng từ trước tới giờ, ta đã thay mẹ ta làm rất nhiều lần, nhưng vẫn tránh không được bồi hồi bối rối.

Thiến Nhi che miệng cười khẽ.

“Đây đã là lần thứ ba ngài hỏi, danh sách khách mời cùng đồ ăn thật sự không có gì sai sót cả.”

Ta lại xác nhận lại lần thứ tư.

Ý thức được mình có chút thái quá, ta thở dài.

“Cũng không biết làm sao, ta luôn cảm thấy có chút bất an.”

Chẳng lẽ là bị Cố Diễm cả ngày khẩn trương hồi hộp ảnh hưởng tới.

Ba ngày sau bữa tiệc ở Trấn Quốc Công phủ là đến phiên ta.

 


_________

(34) Hưu mộc: Kỳ nghỉ phép

(35) Xuân nhật yến: Bữa tiệc mùa xuân, như ở trên có phần giải thích, là trong vòng quyền quý sẽ tổ chức tiệc trước/sau ngày lập xuân để chào mùa xuân.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo