Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đối với bệ hạ mà nói, tặng quà là thái độ với cuộc hôn nhân do Hoàng thượng ban tặng, còn việc xa lánh ta là xác nhận mối bất hòa giữa hai chúng ta.
Hắn rất vừa lòng với câu trả lời này của ta.
“Ngươi thật đúng là tính trẻ con, Uy Bắc Hầu là trọng thần triều đình, làm sao có thể rơi vào nhi nữ tình trường”(28)
Thấy bệ hạ bị đùa giỡn mà cười, ta thở dài nhẹ nhõm một hơi.
Hắn đứng lên.
“Tốt lắm, quý phi cũng đang rất mong nhớ ngươi, ngươi ở lại nói chuyện với nàng một chút.”
Lâm tỷ tỷ với ta cũng không phải là người thân, nhưng ta lại luôn thích thân cận với nàng.
Không có bệ hạ ở đó, nàng vẫy tay về phía ta, muốn ta ngồi ở bên cạnh nàng.
Nụ cười xinh đẹp, đôi mắt long lanh
Lâm tỷ tỷ vô cùng xinh đẹp, khi nàng còn chưa cập kê đã là đệ nhất mỹ nhân kinh thành.
Sau khi bệ hạ đối với nàng nhất kiến chung tình (29) đã hạ chỉ phong nàng làm quý phi, dùng nghi thức đón hoàng hậu để đón nàng vào cung, từ đó trở về sau hai người càng ngày càng trở nên ân ái.
Lâm quý phi nương nương, là đối tượng mà tất cả các nữ tử khuê các đều hâm mộ.
Nàng chỉ chỉ điểm tâm trên bàn, ôn nhu nói: “Đều là đồ ăn mà muội thích, sáng sớm nay đã chuẩn bị rồi.”
Đợi ở noãn các mấy canh giờ, ta cũng thật sự đói bụng rồi, nghĩ đến những tính toán trong bữa tiệc buổi tối lúc sau mới là việc chính, căn bản cũng sẽ không ăn được bao nhiêu.
Suy đi tính lại, ta quyết định hiện tại ăn lửng dạ.
Trong lúc đó ta hỏi Lâm tỷ tỷ, “Nương nương tại sao không hỏi muội dạo này thế nào?”
Nàng xoa bóp mặt của ta, khẽ cười nói, “Một người thông minh cực kỳ như muội, còn có thể có ngày nào không tốt hay sao?”
“Huống hồ, nghe nói Uy Bắc Hầu là người tốt.”
Nói xong, không khí không biết vì sao im lặng. Một lát sau Lâm tỷ tỷ bảo cung nữ lấy nước cho ta rửa tay.
“Thời gian không còn sớm nữa, không bằng muội cùng ta cùng nhau đến dự tiệc đi.”
8.
Ta cùng Anh Nương ngồi ở hai bên trái phải của Cố Diễm
Hắn giống như là có tâm sự gì, cầm chai rượu ngọc, bảo Anh Nương rót cho hắn hết chén này đến chén khác, khí thế uống rượu thả cửa thoải mái.
Ta thường xuyên liếc nhìn Anh Nương, còn đang suy nghĩ đến kịch bản sẽ như thế nào.
Ba người chúng ta trở thành tâm điểm của bữa tiệc.
Chờ tới lúc ta phản ứng được, mới phát hiện được các loại ánh mắt bát quái xung quanh.
Ta ho một tiếng, giơ cái chén lên.
“Thiếp thân kính Hầu gia một ly.”
Cố Diễm có chút choáng váng, tay không tiếp được, rượu tràn ra ngoài.
Anh Nương kêu nhỏ một tiếng, vội vàng dùng khăn lau vết rượu trên người, thần sắc nàng bối rối nhìn ta ở đối diện.
Ta bật người lên xin chỉ thị của bệ hạ, mang nàng đi thay quần áo.
Ở thiên điện, các cung nữ bưng huân hương cùng bộ đồ mới đi đến, đều quỳ xuống.
Anh Nương ôm chặt lấy mặt, không chịu lên tiếng.
Ta phất tay, “Các ngươi đều đi xuống hết đi.”
Sau khi nhìn thấy những người khác buông đồ vật nối đuôi nhau ra sau, nàng mới cầm lấy ống tay áo của ta, nước mắt lưng tròng.
“Vừa rồi muội ở ngự tiền thất thố, có phải sẽ làm Hầu phủ mất mặt không? Bệ hạ có phải sẽ phạt muội không?”
Ta đã phát hiện ra, thái độ lạnh lùng cách xa người ngàn dặm chính là nàng ngụy trang bên ngoài.
Gia đình của Anh Nương nghèo khổ, thật sự không nuôi nổi mấy đứa nhỏ trong nhà, là Cố mẫu mua nàng về giữ ở bên người, coi nàng như là một nửa con gái.
Nàng chỉ nghĩ đến việc có thể chăm sóc ruộng vườn ở thôn trang đã là tốt lắm rồi.
Ai ngờ sau này lại theo Cố Diễm nước lên thuyền lên, trở thành cáo mệnh phu nhân.
Nàng chưa từng thấy những sự việc như thế này, rõ ràng là bày ra bản mặt bên ngoài là đừng có ai lại gần, thế nhưng bên trong vẫn chỉ là một tiểu cô nương thích khóc.
Tuy là tác giả thoại bản bán chạy nhất kinh thành, thì vẫn là một tiểu cô nương thích khóc.
Ta an ủi nói, “Không có việc gì, rượu là do Hầu gia làm rớt, nếu có phạt thì cũng phạt ngài ấy.”
Anh Nương lại khóc càng to, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, “A? Thế thì phải làm sao bây giờ?”
Ta cười.
“Trêu muội thôi, nhanh nhanh ra phía sau bình phong thay quần áo.”
Bên này đã trấn an được Anh Nương, bên kia Cố Diễm lại uống nhiều hơn.
Khi yến hội chấm dứt hồi phủ, ta giúp đỡ hắn ngã trái ngã phải vừa mới tiến vào viện liền phân phó cho hạ nhân, sai người chuẩn bị canh giải rượu cho Hầu gia.
Áo khoác của Cố Diễm còn chưa cởi, hắn đã ngã xuống giường, ánh mắt mê ly nhìn ta vì hắn mà vội trước vội sau.
Đã kiểm tra chắc chắn canh giải rượu trong tay đã ấm, ta mới nhẹ nhàng đỡ Cố Diễm dậy.
“Biết ngài khó chịu, uống xong canh giải rượu rồi lại nghỉ sau.”
Hắn cau mày.
“Ta lại không có say.”
__________
(28) Nhi nữ tình trường: tình yêu trai gái (Chỗ này là một thành ngữ, tui không muốn chuyển thành thuần Việt nha, đừng ai ý kiến)
(29) Nhất kiến chung tình: Yêu từ cái nhìn đầu tiên