Chủ mẫu không dễ làm - Chương 7

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Sau khi nghĩ cách, ta liên tục bảo đúng đúng, quơ quơ bát, kiên nhẫn dỗ hắn.

“Hầu gia có bản lĩnh thì uống hết rượu trong tay ta đi, thế mới gọi là tửu lượng cao chứ!”

Hắn giận dữ, ngồi thẳng dậy, lập tức uống hết bát canh, nửa ngày sau mới bình luận một câu.

“Rượu này của nàng uống không ngon bằng rượu lúc trước.”

Ta gật gật đầu, chỉ huy bọn nha hoàn tiến đến cởi giày cởi áo

Cố Diễm lại không vui

“Buổi tối thế này ngủ cái gì mà ngủ!”

Ta hít sâu một hơn, cố gắng nhớ lại số tiền lớn ở mấy cửa hàng, liền nhịn xuống, cố gắng cười cười.

“Thế thì Hầu gia muốn làm gì?”

Hắn cúi cúi đầu trong chốc lát.

“Ta muốn ngắm trăng.”

Ui, không biết ngài còn có thể ngắm trăng nữa?

Trong lòng ta oán thầm, miệng lại bảo người chuẩn bị bàn và đệm ở bên ngoài.

Chuẩn bị xong, ta gọi Cố Diễm chuyển ra ngoài.

Trên mặt hắn lộ vẻ khó hiểu, “Đi đâu? Ánh trăng không phải ở ngay đây sao?”

Ta theo hướng tay hắn chỉ thì thấy.

Là viên dạ minh châu sáng nhàn nhạt trên bàn.

9.

Không còn cách nào khác, ta cũng ngồi xuống bên cạnh hắn cùng nhau thưởng “Nguyệt”

Cố Diễm thở dài.

“Ngay cả khi ta mê sảng chỉ hươu bảo ngựa (30) cũng đều nghe theo, nàng không phải là quá hiền lành rồi hay sao!”

Ngự tửu trong cung là vô cùng tốt, cho dù lúc này cùng ta gần trong gang tấc, trên người hắn cũng không hề có mùi hôi, mà là một mùi hương rượu nếp nhàn nhạt.

“Phu xướng phụ tùy, đó là bổn phận của thiếp thân.”

Hắn không nghĩ tới câu trả lời này, lâm vào trầm tư

Thật lâu sau, hắn mới lẩm bẩm nói, “Đây là cái bổn phận chó má gì!”

Cố Diễm bị kích thích, khoa tay múa chân, bảo ta phải cùng nói chuyện thành thật với nhau.

“Nàng từ nhỏ đến lớn, ngoài mấy quy củ như thế, chẳng lẽ sẽ không có cái gì mình thiệt tình yêu thích hay sao?”

Sự kiên nhẫn của ta sụp đổ từng chút từng chút một, ta quay mặt đi, không muốn nói tiếp nữa.

Có thì như thế nào? Không có thì lại làm sao?

Nếu không nằm trong quy củ, thì là sai.

Thấy ta trầm mặc, hắn trông giống như là một tiểu hài tử được cho kẹo, đắc ý cười to.

“Bị ta nói đúng rồi chứ? Cuộc đời một người, làm đầu gỗ có cái gì thú vị?”

Ta giận dữ, cầm lấy cái gối trong tay ném hắn:

“Ngươi mới là đầu gỗ!”

“Dạy dỗ ta làm cái gì? Đầy bụng của ngươi đều là đạo lý, mọi chuyện của ngươi có như ý muốn hay không?”

Nụ cười của hắn trở nên cứng đờ.

“Hồi ta còn nhỏ, ba ngày thì hai lần sinh bệnh, người cũng vô cùng gầy yếu, ngay cả con gà cũng không dám giết. Lúc ấy nghĩ cũng không nghĩ tới lại có ngày ta trở thành một người ra trận giết địch, Đại tướng quân đánh đuổi man di.”

“Sau đó, trong tộc có một thúc phụ ở kinh thành phát tài, được làm quan, cha mẹ liền đưa ta đến bên cạnh thúc phụ học hỏi làm việc các thứ. Ta mới đến không lâu, đã kết bạn…”

Nói đến đây, ta đang nghe nhập thần, “Sau đó thì sao?”

Nửa ngày sau không nghe đến thanh âm, ta ngẩng đầu nhìn lên.

Cố Diễm ngủ rồi.

Cùng hắn nổi điên đến tận đêm khuya, hai mí mắt của ta cũng không mở được nữa, để cho hắn nằm ở giường ngủ chính, bản thân ta đi sang phòng bên ngủ.

“Huyện chủ, Huyện chủ?”

Sau khi mơ mơ hồ hồ ngủ say không lâu, ta bị Thiến Nhi gọi dậy.

“Uhm…? Hầu gia lại làm cái trò gì?”

“Không phải, là Vân di nương ồn ào trong sân”

Ta xoa xoa mắt, cũng không thay bỏ áo ngủ, chỉ khoác một chiếc áo choàng đơn giản, giẫm lên giày ra cửa.

Bích Vân mặc áo trắng cài thoa màu trắng, bi thương ngẩng mặt nhìn ta.

“Thiếp thân vừa mới biết được Hầu gia uống rượu, ngài để cho thiếp thân vào nhìn ngài ấy đi!”

Đầu ta choáng váng, nhưng vẫn bình tĩnh nhìn nàng.

“Hầu gia đã ngủ rồi, ngươi cứ trở về đi, sáng sớm ngày mai ta sẽ nhớ nói cho ngài ấy tâm ý của ngươi hôm nay.”

Thần sắc của nàng càng trở nên vội vàng.

“Hầu gia mỗi lần say về nhà đều là ta ở bên cạnh hầu hạ, ngài ấy không xa được ta”

Bích Vân cứ thế khóc nức nở.

Lần trước còn giả bệnh lấy cớ, lúc này đã dám trực tiếp đến tận phòng ta để cướp người.

Nếu ta cứ thế buông tha, về sau còn có uy với ai nữa?

Trong lúc nhất thời, ta không kiên nhẫn thêm nữa, nhìn phải nhìn trái.

 

“Các ngươi cả một đám đều bị ngốc cả sao, mặc kệ di nương ở đây chịu lạnh, là thấy ta ngày thường tốt tính quá phải không?”

________

(30) Chỉ hươu bảo ngựa: Chỉ lộc vi mã (指鹿為馬) là một điển tích xuất phát từ câu chuyện vào đời nhà Tần cách đây hơn 2.000 năm.

Thừa tướng Triệu Cao khi đó dẫn một con hươu vào triều. Ông chỉ vào con hươu và nói rằng muốn tặng cho vua "một con ngựa". Nhà vua ngạc nhiên, chỉ ra đó là hươu, không phải ngựa. Triệu Cao vẫn khẳng định đó là ngựa, và quay sang hỏi ý các đại thần trong triều. Nhiều đại thần khôn ngoan và ngay lập tức lên tiếng đồng ý với Triệu Cao – người nắm toàn bộ thực quyền thời đó. Một số ít vẫn khẳng định hươu là hươu, không thể là ngựa. Họ sau này bị Triệu Cao bắt bỏ tù hoặc hành hình xử tử.

 

"Chỉ lộc vi mã", hay "chỉ hươu nói ngựa", được dùng để nói về những người sẵn sàng đổi trắng thay đen, và rộng hơn, một xã hội nơi thị phi đảo lộn.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo