Chủ mẫu không dễ làm - Chương 8

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Mặc dù là như thế, ta vẫn là lần cuối cùng cho Bích Vân giữ lại mặt mũi.

Nàng bị hai thô sử bà tử (31) lôi đi, đến trước khi rời đi, trong mắt còn đầy oán độc.

“Phu nhân bá đạo như vậy, có thể nào là một mình ngươi độc chiếm cả Hầu phủ hay sao?”

Ta dựa vào cánh cửa, cười lạnh một tiếng.

“Hầu phủ ta không độc chiếm, nhưng phạt một người dĩ hạ phạm thượng như ngươi, ta còn dư dả”

“Nếu Vân di nương nhiều nộ khí như thế, vậy thì trở về sao kinh Phật để tĩnh tâm đi!”

Ta thuận miệng đọc một quyển số lượng từ không ít, cũng bổ sung nói, “Buổi tối lạnh, khi viết chữ thì nhớ mặc thêm quần áo.”

Bích Vân mở lớn hai mắt, giãy dụa hai bên phải trái.

“Dù sao…”

Ta cúi đầu, nhìn thẳng nàng

“Nếu có đau ngực, Hầu gia cũng chẳng biết đâu.”

Giết người tru tâm

Bích Vân sắp bị tức chết

Trong lòng ta không hề gợn sóng, ngáp một cái, xoay người tiếp tục đi ngủ

10.

Ngày hôm sau, ta chủ động nói với Cố Diễm chuyện Bích Vân đêm qua.

Hắn xoa xoa giữa trán, vô cùng đau khổ.

“Thế này đi, lát nữa ta sẽ bảo nàng ấy xin lỗi nàng.”

Ta cẩn thận sửa sang mũ áo cho hắn, nghe hắn nói như thế, miệng ta trả lời vâng, nhưng cũng không có bao nhiêu tin tưởng.

Không ngờ nửa ngày sau, Bích Vân tiện tay đem theo kinh Phật, không tình nguyện đến chỗ ta.

Trước mặt mọi người, ta phải thể hiện uy thế của chủ mẫu, cũng trách cứ vài câu cho xong chuyện, cho dù trong lòng đều hiểu rõ.

Nhưng mà ta cũng rất tò mò, Cố Diễm làm cách nào có thể nói động được nàng ta

Rất mau ta cũng biết.

Hắn xin nghỉ phép, cùng với Bích Vân đi Tây Giao biệt uyển du ngoạn và thưởng nhạc.

Thiến Nhi khó chịu, “Biệt uyển gì chứ, Hầu gia còn chưa có mang ngài qua đó đâu, thế mà đã đưa nàng ta qua đó rồi!”

Ta lựa chọn bắt tay vào làm dược liệu, cũng không thèm để ý.

“Hầu gia vắng vẻ Vân di nương đã lâu như vậy, nghĩ đến lúc này cũng nên phải quan tâm đến nàng một chút để bù đắp”

Nàng thở dài, “Huyện chủ, ngài không phải là coi Hầu gia làm lang quân, rõ là coi ngài ấy là ông chủ.”

Ta cười yếu ớt, nghiêng đầu nhìn Thiến Nhi.

“Làm ông chủ không tốt sao, hắn bỏ tiền, ta bỏ lực, làm đủ trách nhiệm của vợ chồng hầu phủ.”

Nàng rửa tay lau khô, đến cùng ta làm việc.

“Khi hai người tân hôn, Hầu gia lại luôn nghĩ đến người ngoài, ngài cũng không thấy sốt ruột.”

Ta quả thật không có gì sốt ruột cả.

Ở chung lâu như vậy, ta xem như đã nhận ra.

Cố Diễm ở trên sa trường sát phạt quyết đoán, nhưng bên trong lại rất dễ mềm lòng, hắn từ trước tới giờ muốn đều là chén nước cân bằng. (32)

Cho ta mặt mũi bên ngoài, cảm tình bên trong cho Bích Vân

Ta cũng vui vẻ đồng ý với chuyện này.

“Từ khi ngài thành thân tới nay mọi chuyện đều chu toàn, tất cả đều làm đúng mực, ai thấy mà không khen ngợi.”

“Mà từ nhỏ nô tỳ cùng ngài lớn lên, làm sao không nhìn ra là ngài đối với Hầu gia không thèm để ý, chỉ muốn nói thật với ngài là có một số việc cũng nên buông bỏ.”

Lòng ta xoắn xuýt, khí lực trên tay cũng không giữ nổi, nước giã thuốc đổ ra ngoài.

“Sau này ngươi không nên nói những lời này nữa.”

Ta hạ mi mắt.

“Chúng ta làm cẩn thận một chút, chuẩn bị đầy đủ những thuốc trị thương đó đi, Hầu gia đã nói, đem thuốc này cùng với nhân sâm trăm năm bên trong khố phòng đều tặng lão tướng quân để tạ ơn.”

Cố Diễm cùng với Bích Vân trở thành đề tài câu chuyện trong miệng mọi người.

Ta cũng không cần phải hỏi thăm, hôm qua hai người cùng nhau đi chơi thanh minh, hôm nay cùng nhau đến cửa hàng son phấn, ngày mai lại chuẩn bị đi chùa cầu nguyện.

Tin tức của bọn họ đồn đại huyên náo truyền khắp kinh thành phủ trạch. (33)

Các tỷ muội thể hiện sự đồng tình với ta, đều khuyên ta nghĩ cởi mở chút.

“Một kỹ nữ ti tiện mà thôi, có sủng ái của chủ quân cũng không lật trời được.”

Hậu trạch của đại đường tỷ quản lý giống như là thùng sắt, từ trước tới nay đều được mọi người coi như tấm gương.

Nàng bảo nhũ mẫu bên người qua đây gặp ta

Nhũ mẫu thần thần bí bí đưa cho ta mấy đồ vật này nọ

“Phu nhân của chúng ta nói, nếu trong lòng có ý, chỉ cần thưởng thuốc này xuống, liền có thể tuyệt đường nối dõi của Vân di nương kia.”

Đường tỷ là có lòng tốt, Thiến Nhi tươi cười tiếp nhận, chờ sau khi tiễn nhũ mẫu đi, cầm lấy gói thuốc xin chỉ thị của ta làm như thế nào.

Ta đến xem cũng không xem.

“Ném đi!”

 

Ta mặc dù không thích Bích Vân, nhưng không làm nổi việc tuyệt đường con cái của nàng.

_______

(31) Thô sử bà tử: Những người phụ nữ làm công khoẻ mạnh, thường làm những việc nặng trong phủ

(32) Ý là không thiên vị nọ kia, làm người công chính, chén nước nghiêng sẽ đổ, muốn giữ cho chén nước cân bằng là không được khinh bên nọ trọng bên kia

(33) Phủ trạch: Các nhà, các phủ, khu nhà của người quyền quý đến bình dân.

 

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo