Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc này đây, trong ánh mắt đã tan rã của nàng ngưng tụ một tia thần thái.
Nàng đánh giá ta.
Ta móc ra từ trong ngực chiếc nhẫn ban chỉ màu lục mà lão thái quân đưa cho ta, nhẹ nhàng để vào trong tay nàng, “Ngày ấy, ta đã quỳ xuống vì trẻ em và phụ nữ của Thiệu thị, lão thái quân được bệ hạ triệu kiến, vì muốn tỏ lòng cảm ơn, nàng đã cho ta chiếc nhẫn ban chỉ này.”
“Ta không biết nó có được coi là tín vật hay không, ngươi nhìn một cái.”
Ngón tay sưng to của Lương Xuân Yên không ngừng vuốt ve nhẫn ban chỉ, nàng muốn cầm lấy chiếc nhẫn để sát vào đôi mắt để nhìn cho rõ, chỉ là thử nhiều lần lại không làm sao để làm xong động tác này.
Ta thấy sự chật vật khổ sở của nàng, cái mũi bỗng nhiên xót xa.
Ta thu hồi nhẫn ban chỉ, giơ lên cho nàng xem, để nàng có thể nhìn cẩn thận.
“Ta nhận ra.” Lương Xuân Yên nói tiếng nghẹn ngào giống như yết hầu bị khô nứt, từ trong yết hầu nói ra được tiếng nào cũng rách nát, nàng nói: “Ta đã thấy lão thái quân mang cái nhẫn ban chỉ này, đây là vật quý trọng nhất của lão thái quân.”
“Ngươi nhận được là tốt rồi!” Ta nói, “Thời gian của chúng ta không có nhiều lắm,ngươi nói cho ta bí mật đi.”
Lương Xuân Yên duỗi tay với ta: “Đỡ, đỡ ta lên.”
Ta làm theo yêu cầu của nàng, nâng nàng lên từ mặt đất.
Nàng không còn chút sức lực nào, chỉ có thể dựa vào vai ta.
Rất nhẹ.
Lưng của nàng là xương cốt lởm chởm làm cho ta bị cộm đau.
Ta mạnh mẽ cắn môi để giữ để nước mắt không rơi.
Nếu rơi nước mắt không thể giải quyết vấn đề, vậy thì một giọt cũng lãng phí.
So với phí thời gian để khóc thút thít, chẳng bằng dùng thời gian để giải quyết vấn đê.f
Chỉ khóc thôi thì có tác dụng gì?
Lương Xuân Yên nghiêng người qua lòng ngực ta, nàng cố gắng gom chút sức lực mới một lần nữa mở miệng, “Hoài An từng viết cho ta một lá thư, trong thư có nhắc tới kỹ cơ lão nhân”
“Lão tiên sinh kia là kỳ tài, sau khi Hoài An tìm được hắn đã lập tức đưa người đi cục chế tạo của Binh Bộ.”
“Đông Kiên Thành thất thủ, Hoài An chết chận, ta vốn tưởng là… Quân đội Đại Thịnh không đánh lại Bắc Địch…”
“Cho đến sau đó Tam Hoàng tử lãnh binh xuất chinh, ta đã nghe nói rất nhiều người xung quanh mật đàm, nói là Bắc Địch đã nghiên cứu chế tạo ra vũ khí công thành, đúng là kỹ thuật của kỹ cơ lão nhân.”
“Hoài An chết, chỉ sợ là… sợ là có người tiết lộ đồ án khí giới công thành.”
“Ở Binh Bộ.”
“Là người Binh Bộ.”
Thì ra là thế!
Ta nắm được trọng điểm, vội hỏi: “Lá thư kia đâu?”
Lương Xuân Yên cố sức mà tiến đến bên tai ta, nhỏ giọng nói thầm hai câu.
Lòng bàn tay của ta bị ướt.
Hoá ra nàng giấu bí mật ở đó!
Sau khi hỏi xong, ta lại một lần nữa thả Lương Xuân Yên lên mặt đất.
Nàng trợn tròn mắt, tha thiết nhìn ta.
Ta cắn môi giống như sắp chảy ra máu, nói với nàng, “Ngươi chống đỡ một chút thời gian, ta nhất định sẽ tìm người tới cứu ngươi.”
Nàng lắc đầu, trong ánh mắt tan nát đầy nước mắt: “Ta chỉ có một tâm nguyện duy nhất, nếu việc này thành công, mong công chúa giúp ta chu toàn.”
“Ngươi nói đi.”
“Nếu Thiệu thị không chê, xin, xin nhận ta làm con dâu thiệu thị, chôn cùng với Hoài An.”
Ta cầm lấy tay nàng, đảm bảo với nàng: “Chỉ cần ngươi sống sót, lão thái quân nhất định sẽ tự mình tới đón ngươi về Thiệu gia, làm chủ cho ngươi, viết tên của ngươi lên gia phả Thiệu gia, lấy danh chính thê của Thiệu Hoài An.”
Nàng chớp mắt một cái, trên mặt lộ ra một vẻ hy vọng: “Đa tạ Công chúa, Xuân Yên chờ ngày đó.”
11.
Lương Thu Sảng canh giữ ở ngoài cửa, vừa thấy ta lập tức đón tiếp: “Tây Nguyệt cô cô, chuyện có thành không?”
Ta cố bày bố nghi trận, không đáp, ngược lại âm dương quái khí với hắn: “Lương đại nhân, ngươi đúng là sinh được một nữ nhi tốt.”
Không hiểu ý trong lời nói của ta, Lương Thu Sảng cười làm lành: “Con nhóc này xương cốt thật sự quá cứng, năn nỉ ỉ ôi, cưỡng bức lợi dụ, biện pháp gì cũng đều dùng hết rồi, thế mà nàng vẫn không chịu mở miệng.”
“Đáng tiếc là mẹ nàng chết sớm, nếu không làm sao ta phải sầu não vì không có gì uy hiếp nàng!”
Ta nghe vậy, trong mắt tự nhiên hiện lên vẻ lạnh lẽo.
Lương Thu Sảng hồi hộp trong lòng một ít, âm thầm quan sát thần sắc của ta.
Ta không nói với hắn nữa, nói một câu: “Xem trọng người, đừng có giết chết, giữ lại tính mạng của nàng, tương lai vẫn còn hữu dụng.”
Nói xong, ta phất tay áo rời đi.
Đi chưa được mấy bước, mấy gã sai vặt đi theo bên cạnh Lương Thu Sảng tiến đến chặn đường ta.
Trong lòng ta sợ hãi, trên mặt lại không có vẻ gì, xoay người hỏi Lương Thu Sảng: “Lương Đại Nhân có ý gì.”
“Cô cô đừng có tức giận, chuyện ở đây liên quan rất lớn, Lương mỗ không dám tự tiện làm chủ.”
“Lúc trước đã sai người đến xin chỉ thị.”
“Mời cô cô tạm thời ở lại trong phủ nghỉ chân một chút, đợi đến khi có tin tức, cô cô rời đi cũng chưa muộn.”