Cung điện năm ấy trăng treo cao - Chương 13

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Lúc này ta mới biết Lương Thu Sảng này vốn là có tính tình giảo hoạt thỏ khôn có ba hang.

Chuyện đã tới nước này, nếu ta cứ khăng khăng đòi đi, chỉ sợ sẽ khiến hắn hoài nghi.

Ta nhanh chóng đưa ra quyết định, quay lại nhìn Lương Thu Sảng, trên mặt cố tình toát ra vài phần thưởng thức: “Nếu hôm nay Lương đại nhân dễ dàng để ta rời đi, sau khi trở về ta còn phải quở trách ngài một trận trước mặt nương nương đó. Hiện giờ cản ta như vậy, có lẽ đáng tin cậy hơn một chút.”

“Thôi được rồi, mời đại nhân dẫn đường, ta ở trong phủ quấy rầy thêm một chút.”

Thấy ta chịu phối hợp, Lương Thu Sảng nhẹ thở phào một hơi.

“Cô cô tán thưởng!” Hắn cúi đầu, nói với ta: “Mời cô cô qua bên này.”

Ta không nóng nảy vội vàng, vững vàng đứng trước mặt hắn, tiếp tục nói: “Nhưng mà, chuyện xấu nói trước, cung nhân ra khỏi cung đều là vội vàng phải đúng giờ, nếu về muộn, nhẹ thì bị hỏi tội, nặng thì không vào được cửa cung.”

“Ta chỉ có thể ở lại nhiều nhất là nửa khắc, sau nửa khắc cho dù thế nào ta cũng phải chạy về cung.”

Nụ cười của Lương Thu Sảng không đổi, chỉ liên tiếp gật đầu: “Tất nhiên rồi, chỉ là giữ cô cô lại uống một chén trà nhỏ thôi, không làm chậm chính sự của cô cô.”

“Vậy thì đa tạ đại nhân!”

Ta không chen chúc với ăn, cất bước về phía hắn ý bảo hắn đi trước.

Lương Thu Sảng mời ta đến đình hóng gió uống trà, ngoài lời thì hỏi thăm ta có thám thính được tin tức có ích nào từ Lương Xuân Yên không.

Ta vừa nói qua loa, vừa âm thầm tính toán. 

Nếu ta đoán không sai, theo như lời của Lương Thu Sảng phái đi xin chỉ thị của người khác, chắc là đi tới Thượng thư phủ dò hỏi.

Binh Bộ Thượng thư là nhà mẹ đẻ của Tiêu Tần.

Đông Kiên Thành bị phá, chuyện tiết lộ khí giới công thành này không thể nào thoát khỏi liên can với bọn họ. 

Ta giả trang đại cung nữ của Tiêu Tần đến Lương phủ, nếu phủ Thượng Thư biết được việt này, chỉ sợ không có cách nào xác minh với Tiêu Tần.

Bọn họ chắc chắn sẽ phái người nhận biết Tây Nguyệt để truy tra.

Nếu bị vạch trần thân phận, ta có mơ cũng không thể ra khỏi Lương phủ.

Hiện giờ, ta chỉ còn hai đường sống.

Thứ nhất là cầu nguyện trước khi người của phủ Thượng thư tới, ta có thể nghĩ ra cách thoát thân ra khỏi Lương phủ.

Nửa khắc đồng hồ vừa mới nói có thể coi như là một cách.

Nhưng mà, biện pháp này không chắc có thể dùng được, phủ Thượng thư rất nhanh sẽ có người tới.

Hoặc là, đến giờ rồi, Lương Thu Sảng có thể trở mặt chống chế, không cho ta đi.

Vẫn còn có một con đường khác.

Trước khi rời khỏi Vân Bội Phường, ta đã nói với hai nha hoàn, nếu sau hai canh giờ ta không thể trở về, bảo các nàng đi tìm Trấn Bắc Vương.

Chỉ là không biết các nàng có truyền được tin tức vào tai của Trấn Bắc Vương hay không.

Nếu truyền tới, lại không biết Tam Hoàng tử có thật sự tới cứu ta không.

Trong lòng ta bất ổn. 

Hai cách này, trên thực tế, không có cách nào là chắc chắn cả.

12.

Nửa khắc đã qua, người của Thượng Thư phủ vẫn chưa tới.

Ta giả nhìn giờ vài lần, thật sự không thể đợi, đứng dậy nói với Lương Thu Sảng: “Đại nhân thứ tội, ta phải cáo từ rồi.”

Sắc mặt Lương Thu Sảng thay đổi: “Cô cô sốt ruột làm gì? Chờ một chút, lát nữa ta sai người đưa cô cô về.

Quả nhiên là thế.

Hắn căn bản là không thả ta đi trước.

Ta trầm mặt, giả vờ giận dữ: “Ai biết được đại nhân phải người đi xin chỉ thị vì sao tới chậm như thế? Chẳng lẽ muốn ta chờ ở phủ đến khi trời tối hay sao?”

Mặc kệ Lương Thu Sảng có ngăn trở hay không, ta khăng khăng đòi rời đi.

Cuối cùng Lương Thu Sảng cũng nhớ ra ta là người của Tiêu Tần, không dám ngăn trở mạnh mẽ, chỉ sợ đắc tội với ta.

Ta ỷ vào sự kiêng kỵ này của hắn, không quan tâm mà đi ra ngoài.

Lương Thu Sảng đi theo phía sau ta, liên tiếp kêu lên: “Cô cô đi chậm thôi, cô cô từ từ, cô cô…”

“Lương đại nhân, không phải là ta không muốn châm chước, thật ra cung quy nghiêm ngặt, nếu ta hồi cung muộn thì ngay cả Tiêu Tần nương nương cũng bị trách tội.”

“Chúng ta làm nô tài, bị trách tội hay trách phạt gì đó cũng không sao, nhưng nếu liên luỵ đến chủ tử, tội sẽ lớn lắm.

Sau khi ta nói xong những lời này thì nghe một tiếng cười “phụt” một cái.

Trong lòng ta đột nhiên trầm xuống, nhìn về phía tiếng cười, ánh mắt có thể thấy được là một nam tử đội một chiếc mũ rất cao trên đầu.

Vóc người của hắn không cao, chiếc mũ cao trên đầu hắn lại mang đến cảm giác hư trương thanh thế.

Từ trước thường vẫn nghe người ta chê cười hắn, nói vóc người của hắn không đủ, cần phải đội mũ cao để bù vào, giống như là người què đi cà kheo, sợ không biết cái nhọt của hắn. 

Hắn tức nhất là khi nghe những loại lời nói này.

Những người cười nhạo hắn, trong nhà nếu vẫn hưng thịnh thì không sao, chỉ cần gia đạo sa sút, không có một ai là không bị hắn trả thù.

Ai ai cũng biết con trai của Binh Bộ thượng thư, Tiêu Tân Dật là có thù tất báo.

 

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo