Đại ca trường à, tiếng lòng của cậu ồn quá rồi đấy! - Chương 10

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

“Anh Dục, cậu siêng năng thật đấy! Ngày nào cũng luyện tập để theo kịp mấy người bên trường thể thao. Tôi xúc động muốn khóc luôn rồi, đại ca học đường mà còn có tinh thần tập thể thế này!”


Cậu nhóc kia vừa nói vừa ăn hạt dẻ rang đường mà Thẩm Dục mua cho, còn Thẩm Dục thì bĩu môi:


“Tập thể cái gì mà tập thể. Tôi làm là vì chị dâu mấy người đấy! Đây là kỳ đại hội thể thao đầu tiên mà Hứa Tiểu làm lớp trưởng, viện Kinh tế – Quản trị chúng ta đến cái hạng mục ba nghìn mét cũng không có ai đăng ký, không phải sẽ bị người ta cười vào mặt à?”


Thẩm Dục... lại vì tôi…


Tay tôi đang cầm túi đồ bỗng siết chặt lại.


Câu sau Thẩm Dục không nói ra, nhưng tôi lại nghe được rõ mồn một tiếng lòng của cậu ấy:


[Hơn nữa, nếu giành được hạng nhất thì sẽ được lên bục nhận giải. Nghe nói con gái rất thích mấy màn tỏ tình có “nghi thức”… đến lúc đó tôi sẽ tỏ tình trước toàn trường, hê hê hê...]


Tôi: “?”


Thật sự là muốn ngất tại chỗ.


Cuối cùng, tôi vẫn không có dũng khí trao sandwich tận tay cho Thẩm Dục.


Dù là vì sợ mất mặt trước đám đông, hay vì tôi vẫn muốn tập trung học hành, thì cũng đều chứng minh một chuyện: tôi nên giữ khoảng cách với cậu ấy.


Tôi gọi một bạn nam vừa đi ngang qua, nhờ cậu ta chuyển giúp đồ ăn cho Thẩm Dục, còn dặn kỹ là tuyệt đối không được nói của tôi đưa.


Người bạn đó gật đầu đồng ý rất nghiêm túc, vậy mà vừa quay người đã hét toáng lên:


“Anh Dục! Có bạn nữ nào đó mua đồ ăn cho cậu nè~”


Thẩm Dục thậm chí còn chẳng thèm nhìn một cái:


“Vứt đi.”


[Dù vợ không ở đây, mình vẫn phải giữ mình trong sạch vì cô ấy! Dù có chết đói, mình cũng không ăn!]


“Ục…”


Tiếng bụng cậu ấy đói đến mức kêu rõ ràng, mặt thì đỏ ửng lên, nhưng vẫn cứng rắn nhìn cậu bạn kia ném túi đồ ăn vào thùng rác.


Bạn nam đó gãi đầu, nhỏ giọng thì thào:
“Tôi có lỗi với sự ủy thác của lớp trưởng rồi…”


[Lớp trưởng? Lớp trưởng không phải chính là… vợ tôi sao?


Cô ấy vẫn quan tâm mình sao? Vui sướng, nhảy nhót, cảm xúc bùng nổ!]


Ngay dưới ánh mắt sững sờ của cậu bạn kia, Thẩm Dục đã nhanh như chớp lao tới, chộp lại túi giấy từ trong thùng rác.


“Tiểu Minh à, làm vậy là sai rồi, sao lại có thể lãng phí đồ ăn được!”


Tiểu Minh: “???”


Nhìn Thẩm Dục cười tươi như thể vừa nhặt được bảo vật, ai không biết còn tưởng cậu ấy vừa trúng số độc đắc.


Cái tên này…


Trái tim tôi bất giác được lấp đầy bởi thứ gì đó ấm áp.


Khóe môi cũng không kiềm được mà khẽ cong lên.


Lúc chuẩn bị quay về thì điện thoại tôi đổ chuông.


Ở đầu dây bên kia, một giọng đàn ông lạnh lẽo vang lên, xuyên thẳng vào tai tôi.

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo