Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chỉ cần nhớ đến cái sticker “ớt hiểm nhỏ” cuối cùng cậu ấy gửi, tôi đã ngượng đến mức chỉ muốn độn thổ cho xong.
[Vợ gọi cả khay đầy món cay… hu hu hu, cô ấy thật sự chê mình rồi sao?]
Tôi nhìn theo ánh mắt Thẩm Dục, cúi đầu thấy phần cơm tôi đã gọi, gấp đôi gà xào ớt khô, tôi lập tức rơi vào trầm mặc.
Lý Mộng tưởng Thẩm Dục đang choáng vì khả năng ăn cay của tôi, bèn vỗ vai tôi đầy tự hào:
“Tiểu Tiểu nhà tôi là phải có ớt mới sống nổi, đặc biệt là mấy trái ớt hiểm ở quê nhà cậu ấy, có bao nhiêu thì cậu ấy cũng ‘cân’ được hết.”
Mặt Thẩm Dục bỗng tối sầm lại.
“Hứa Tiểu, khẩu vị của cậu…cũng nặng thật đấy.”
Tôi: “……”
Thẩm Dục liếc tôi một cái đầy uất ức rồi bưng khay bỏ đi luôn.
Cố Phong kêu lên một tiếng: “Này, cậu mới ăn có mấy miếng mà? Chút nữa còn phải luyện sức bền đấy, không sợ không có sức mà chạy sao?”
Lý Mộng liền quay sang bắt chuyện với Cố Phong: “Thẩm Dục chăm chỉ tới vậy à? Nghe nói mấy người đăng ký thi ba nghìn mét toàn là dân thể thao, cậu ấy vốn không có cửa thắng mà, chạy cho có mặt thôi chứ gì.”
Tôi ngồi bên cạnh, hai tai không tự chủ mà dựng lên nghe hết cả.
Không phải tôi cố ý hóng hớt, mà là… giọng Cố Phong hơi to.
“Thằng nhóc Thẩm Dục ấy hả, đúng kiểu ‘đèn pha’ trong đám đông, nhất quyết phải chạy về nhất để thể hiện cho cả lớp xem thì mới chịu.”
Vừa nói, ánh mắt Cố Phong còn cố ý lướt về phía tôi.
Tôi vội vàng cúi đầu, giả vờ chăm chú ăn cơm.
Tay thì cứ…gắp từng hạt một.
Lý Mộng như nhớ ra chuyện gì, bèn nói: “Tiểu Tiểu à, tôi nghe nói bạn Vương Vân phòng bên, vì giảm cân nên không ăn cơm, chạy 5km thì bị hạ đường huyết ngất xỉu ngay trên sân luôn. Nhưng Thẩm Dục chắc không sao đâu, nhìn cậu ấy vạm vỡ tới vậy cơ mà.”
Cố Phong hừ mũi một tiếng: “Sao cậu biết Thẩm Dục vạm vỡ hả?”
Lý Mộng bĩu môi: “Tôi có mắt đó, được chưa? Không có giống như cậu, nhìn là biết yếu xìu.”
Cố Phong: “……”
Sau khi tạm biệt Lý Mộng và Cố Phong, lúc đi ngang qua cửa hàng tiện lợi, tôi do dự một lúc rồi vẫn bước vào mua một chiếc sandwich và hộp sữa.
Thẩm Dục vì lớp mà cố gắng như thế, tôi làm lớp trưởng, sao có thể để cậu ấy bị hạ đường huyết được chứ?
Trên đường đến sân vận động, trời đã nhá nhem tối.
Mấy lọn tóc nhuộm xanh nổi bật của cậu ấy khiến tôi dễ dàng tìm ra giữa đám đông.
Tôi bước đến gần, đúng lúc cậu ấy đang nói chuyện với người khác, bèn lặng lẽ đứng né sang một bên.