Đại ca trường à, tiếng lòng của cậu ồn quá rồi đấy! - Chương 11

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Thẩm Dục không còn đến tìm tôi tập luyện nữa.


Nhưng tôi vẫn luôn thấy bóng dáng cậu ấy lẩn quẩn quanh tôi.


Khi tôi và Lý Mộng luyện bóng, mái tóc xanh lam ấy vẫn thấp thoáng lướt qua sân bóng.


Lúc chạy bộ buổi tối, bóng hình quen thuộc ấy luôn giữ khoảng cách nửa vòng, lặng lẽ chạy theo phía sau.


Sáng sớm chen chúc đến thư viện ôn tập, thế mà luôn có một chỗ trống dành sẵn cho tôi, ở một góc khuất, tôi chỉ liếc mắt đã thấy cậu thiếu niên tóc xanh đang gật gù buồn ngủ.


Ngay cả "cô gái cuồng sự nghiệp" Lý Mộng cũng bị thổi bùng ngọn lửa hóng hớt.


Cô ấy kéo tôi ra một góc tường, nhướng mày, giọng đầy vẻ gian tà:


“Tiểu Tiểu, khai mau, cậu với Thẩm Dục đang qua lại đúng không?”


“Tôi…”


“Đừng tưởng cậu qua mắt được tôi. Mỗi lần cậu chạy đêm, cậu ấy đều đi theo như sợ cậu gặp chuyện gì ấy. Còn cả vụ giữ chỗ trong thư viện, đến học bá như tôi còn ngủ quên, mà cậu ấy thì ngày nào cũng dậy sớm xếp hàng cho cậu!”


Lý Mộng khẽ huých vào vai tôi, cười trêu:


“Hồi đó tụi mình đã cược ai yêu trước thì người đó thua, ba bữa một ngày nguyên học kỳ sau, giao hết cho cậu nhé~”


Tôi nghiêm túc phủ nhận: “Tôi với Thẩm Dục chỉ là bạn cùng lớp thôi, chuyện này không tính là tôi thua đâu. Vì suất cơm một học kỳ, tôi càng không thể yêu đương.”


Lý Mộng kinh ngạc đưa tay che miệng: “Đến đứa ngốc cũng nhìn ra Thẩm Dục thích cậu chết đi được. Cậu thật sự không nghĩ đến việc cho cậu ấy một cơ hội sao? Trận cá cược đó chẳng qua chỉ là lời nói đùa thôi mà, Tiểu Tiểu…”


Tôi cắt lời cô ấy: “Đàn ông chỉ làm chậm tốc độ kiếm tiền của tôi thôi, Mộng Mộng à, cậu hiểu rõ mà, tôi rất cần tiền.”


Nghe tôi nói vậy, Lý Mộng ôm lấy tôi, dịu dàng thì thầm: “Tiểu Tiểu, tôi chỉ hy vọng cậu có thể hạnh phúc.”


“Hạnh phúc sao…” Tôi khẽ lắc đầu, cười tự giễu.


“Cộc.” Dường như có thứ gì đó rơi xuống đất.


Tôi ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy ly trà sữa đổ tung tóe trên mặt đất.


Và...một câu tiếng lòng đầy tức giận:


[Mẹ nó chứ, hóa ra tôi còn thua mấy bữa cơm à? Giỏi lắm! Tôi mà còn thích cô ấy nữa thì học theo chó sủa luôn cho rồi!]


Cậu ấy…nghe thấy rồi.


Mà nghe thấy cũng tốt.


Tôi dụi đầu vào vai Lý Mộng, khẽ nói: “Anh ta lại gọi đến rồi.”


Giọng nói của người đàn ông đó vẫn văng vẳng bên tai tôi, như một cơn ác mộng không cách nào xua đi.


Anh ta từng nói: “Em gái yêu quý của anh, nếu để anh phát hiện trên người em có mùi của thằng đàn ông khác, em biết hậu quả rồi đấy.”

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo