Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mặt Thẩm Dục thoắt cái đỏ bừng, hậm hực kéo áo xuống.
[Cậu mới là đồ lẳng lơ ấy! Đừng tưởng tôi không biết, hôm nay cậu cũng có mục đích riêng, kẻ tám lạng người nửa cân thôi, hừ!]
[Bị vợ chê cười rồi! Cố Phong, về nhà tôi nhất định sẽ đốt hết đống ghi chú của cậu!]
Tôi: “?”
Lúc này, Cố Phong đang một kèm một cho Lý Mộng.
Thẩm Dục thì bước về phía tôi, ánh nắng phủ lên người cậu, càng tôn lên những đường nét hoàn mỹ trên gương mặt cậu ấy.
Quả bóng rổ được xoay tròn trên đầu ngón tay cậu ấy.
Cậu ấy chuyền bóng cho tôi.
“Cậu ném thử một quả xem, để tôi xem cậu có dùng đúng lực hay chưa.”
Tôi gật đầu, nhảy lên ném bóng.
Tiếng lòng của Thẩm Dục lại vang lên: [Chút nữa liệu có thể thân mật với vợ một chút không nhỉ? Nhất định đừng để cô ấy ném trúng!]
Quả nhiên, đúng như mong muốn của cậu ấy, bóng còn chưa chạm vào vành rổ thì đã rơi xuống đất.
Thẩm Dục hơi nhướng mày, khóe môi đang nhịn cười khẽ giật giật, như sắp không nhịn nổi nữa.
[Tuyệt vời! Cuối cùng cũng có lý do chính đáng để gần gũi với vợ rồi, cảm ơn ông trời!]
Ờm...Thẩm Dục này, sao cậu ấy lại là kiểu “đại ca học đường” thế này chứ?
Cậu ấy nhặt bóng rồi quay lại, càng lúc càng tiến lại gần, khiến nhịp thở của tôi cũng dần loạn cả lên.
Tôi thật sự không có muốn yêu đương, nhưng mà…vẻ đẹp này, ai mà cưỡng lại được chứ?
Mọi người nói thử xem! Ai có thể kháng cự nổi chứ?
“Lớp trưởng, vừa rồi điểm phát lực của cậu chưa đúng, nên bóng mới bị đập xuống như vậy.”
“Tôi thấy tay tôi không có lực...” Tôi gãi đầu, hơi xấu hổ nói.
Tôi là kiểu suốt ngày vùi đầu trong thư viện, gần như chẳng bao giờ vận động, đến sức trói gà cũng không có.
“Không sao đâu, để tôi giúp cậu tìm lại cảm giác ném bóng trước.”
Giọng nói trầm thấp của Thẩm Dục vang lên ngay sát bên tai, hơi thở nóng rực phả vào cổ khiến tôi rùng mình, cảm giác như có lông vũ lướt nhẹ qua da.
Ngưa ngứa thật sự…
Cậu ấy đứng ở phía sau, đặt quả bóng vào tay tôi. Khi bàn tay thô ráp của cậu ấy chạm vào mu bàn tay tôi, thì lập tức rụt lại.
[Aaaa! Căng thẳng quá! Tay mình toàn mồ hôi, liệu vợ có chê không nhỉ?
Nhưng mà….mình thật sự muốn được gần cô ấy!]
Ngay sau đó, bàn tay to lớn ấy lại nhẹ nhàng đặt lên tay tôi. Cậu ấy vừa điều chỉnh tư thế ném bóng vừa nói:
“Nhớ đưa tay cao lên một chút, đến khi cánh tay và thân người tạo thành góc khoảng 50 độ thì hãy ném bóng.”
Quả nhiên, một cú ném ba điểm hoàn hảo.
“Woa! Vào rồi!”