Đại ca trường à, tiếng lòng của cậu ồn quá rồi đấy! - Chương 4

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Tôi phấn khích quay lại nhìn, không ngờ cậu ấy lại đứng gần đến vậy, môi tôi nhẹ nhàng lướt qua má cậu ấy.


Hai đứa lập tức sững người.


[Gì vậy? Vợ hôn mình rồi sao? Tối nay mình nhất định không rửa mặt!]


Mặt Thẩm Dục đỏ bừng như tôm luộc.


Tôi: “??”


Xin phép nói một câu, yêu chết mất!


Đúng lúc này, Lý Mộng và nhóm bạn quay lại, thấy mặt hai đứa đỏ như trái cà chua, liền nghi hoặc hỏi:


“Gì đây? Bị say nắng hết rồi sao?”


Thôi thì... chắc là say nắng trong lòng thật.


Tôi còn chưa kịp lên tiếng, mấy cô bạn nữ gần đó đã lườm tôi như muốn ăn tươi nuốt sống:


“Con nhỏ xấu xí này dám cưỡng hôn Thẩm Dục!”


“Nam thần của tôi không còn sạch sẽ nữa rồi!”


Tôi: Đừng có nhảm nhí quá đáng như vậy chứ!


Thẩm Dục lập tức cau mày khó chịu, quay về phía họ, giọng lạnh như băng:


“Im miệng!”


[Bọn họ là ai mà dám nói vợ mình như vậy chứ? Mình phải cho họ biết tay mới được.


Hay là…tỏ tình ngay trước mặt mọi người luôn nhỉ?]


Đừng mà…


Dưới ánh nắng chói chang, tôi run lên cầm cập.


Cậu ấy đúng là chẳng quan tâm tôi sống hay chết nữa rồi.


Tôi bèn nhắm tịt mắt, quyết định ngất xỉu cho xong. Trước khi ngã xuống, tôi còn nghe thấy tiếng Lý Mộng lo lắng hét lên:


“Tiểu Tiểu! Cậu sao vậy?”


Chưa kịp để Lý Mộng chạy lại, Thẩm Dục đã nhanh như chớp bế xốc tôi lên theo kiểu công chúa, lao thẳng về phía phòng y tế.


[Vợ ơi, lần này đừng bỏ rơi anh nữa nhé!]


Tôi bàng hoàng nghĩ: Không lẽ…trước đây tôi từng bắt cá bỏ Thẩm Dục thật à?

Tôi vắt óc suy nghĩ cũng không nhớ nổi mình từng mối liên quan gì đến Thẩm Dục ngoài mấy chuyện ở trường.


Trong lúc đó, cậu ấy đã nhẹ nhàng bế tôi đặt lên giường khám bệnh trong phòng y tế.


“Cứu người đi! Nhanh lên!”


[Không biết ông anh mình, cái tên bác sĩ nửa mùa kia, liệu có biết khám bệnh không nữa. Nhỡ đâu chữa nhầm, hỏng mất vợ mình thì làm sao?]


[Hay là chuyển sang Bệnh viện thành phố số 1 chỗ bác Hoàng luôn nhỉ?]


[Không được, hay phải gọi bác sĩ quốc tế hàng đầu đến khám cho chắc?]


Tôi: Này, cậu có nghe thấy mấy lời cậu đang nghĩ không đấy?


Giọng sốt ruột của cậu ấy khiến bác sĩ trường giật mình, tưởng có chuyện gì nghiêm trọng lắm.


Ngẩng đầu lên liền nhìn thấy tôi đang nằm rất yên ổn, chỉ có hàng mi khẽ run run.


Anh ấy kiểm tra sơ qua rồi ho nhẹ hai tiếng: “Không có gì, nghỉ ngơi một lát là khoẻ lại thôi.”


Thẩm Dục vẫn nửa tin nửa ngờ.


Mười phút trôi qua, thấy tôi vẫn chưa tỉnh lại.


“Anh à, có phải cô ấy không tỉnh lại được nữa không?


“Em phải hô hấp nhân tạo cho vợ em thôi!”


Tôi: “?”


Bác sĩ trường: “??”

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo