Đại ca trường à, tiếng lòng của cậu ồn quá rồi đấy! - Chương 5

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Khi hơi thở nóng rực của cậu ấy vừa phả lên chóp mũi tôi, tôi lập tức mở choàng mắt.


Thằng nhóc này.


Thừa lúc tôi bất tỉnh mà định tranh thủ hôn tôi sao?


Lúc này, gương mặt Thẩm Dục đã gần sát đến mức chỉ cần nghiêng nhẹ là chạm.


[Thình thịch, thình thịch……]


Tôi không bỏ qua ánh mắt lúng túng và ngượng ngùng của cậu ấy.


Bình thường ở trong trường oai phong ngang ngược bao nhiêu, vậy mà đứng trước mặt tôi lại biến thành một con nai tơ ngơ ngác thế này sao?


“Cậu… cậu tỉnh rồi, cậu cảm thấy thế nào?” Cậu ấy ngượng ngùng lùi ra sau, ho nhẹ để che giấu sự bối rối.


[Aaaa, sao vợ lại tỉnh đúng lúc này chứ, mình chỉ còn cách môi cô ấy đúng 0.1 cm thôi mà!]


[(Gào thét)(Vặn vẹo)(Bò trườn trong bóng tối)…(Gào thét)(Vặn vẹo)(Bò trườn)…]


Cậu ấy thật là…ồn ào đến mức khiến người khác đau đầu.


Tôi xoa xoa ấn đường: “Tôi không sao, cảm ơn cậu, Thẩm Dục. Tôi còn có việc, vậy nên…”


Thấy tôi thật sự không sao, cậu ấy lại khôi phục vẻ mặt chán chường thường ngày.


Đôi mắt trong veo lại ánh lên vẻ ngốc nghếch đặc trưng của sinh viên đại học.


[Vợ sắp đi rồi! Giờ lấy cớ gì để tiếp cận cô ấy tiếp đây?]


Cậu ấy lập tức nhắm vào bác sĩ trường làm mục tiêu, vừa đưa mắt ra hiệu, vừa mở miệng:


“Lớp trưởng , bác sĩ bảo cậu ngất là vì thể lực không đủ. Với tình trạng kiểu này thì vòng loại còn chưa chắc vào được, đừng nói gì đến top 3.”


Tôi: Sao tôi không biết thể lực của tôi yếu như vậy nhỉ?


Bác sĩ trường: Sao tôi cũng không biết thể lực của em ấy yếu như vậy?


Thẩm Dục chẳng buồn nhìn sắc mặt tôi với bác sĩ, trong giọng nói còn có chút kiêu ngạo:


“Hay là cậu theo tôi luyện tập đi, tôi đảm bảo cậu chuyện lọt top ba chỉ là chuyện nhỏ, ngoài ra còn có thể tranh ngôi vô địch.”


[Hehehe, thế là ngày nào cũng được dính lấy vợ rồi.]


Tôi không từ chối Thẩm Dục, quả thật tôi cũng muốn giành chức vô địch nữ bóng rổ.


Đội nữ trường tôi vốn yếu, nhà trường muốn khích lệ nên tuyên bố ba hạng đầu sẽ được cộng điểm học phần.


Nếu tôi giành được mấy điểm đó, thì học bổng cuối kỳ chắc chắn sẽ không có vấn đề gì.

Buổi tối, Lý Mộng đang chơi game, mở mic nói chuyện.


Tôi nghe ra, cô ấy đang duo cùng Cố Phong.


“Lý Mộng, pha combo rối tung rối mù này là sao? Chiêu cuối cũng tung trượt.”


“Con Đát Kỷ này thể lực cũng kém như cậu.”


“Cậu cũng định chơi bóng rổ hả? Mai bắt đầu chạy bộ chung với tôi đi.”


Lý Mộng lẩm bẩm: “Sao tôi ngửi thấy có mùi âm mưu ở đâu đây?”


Xì.


Cái kiểu đối đáp này nghe riết quen tai rồi.


Đến chó nghe cũng phải lắc đầu.


Đúng là cùng ký túc xá, quả nhiên không sai được.


Tôi thầm khoái chí: Không lẽ...Cố Phong? Không thể nào... nhưng nếu đúng thì sao? 


Cơm trưa miễn phí? Hehehe…

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo