Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đột nhiên, Lý Mộng đập bàn hét lên:
“Cậu giỏi quá ha Cố Phong, định hành tôi mệt bở hơi tai, để tôi thi không nổi, rồi cậu ngồi vững ngôi thủ khoa phải không?”
“…”
Miếng cơm mềm của tôi…bay mất rồi.
Tôi nghe thấy một khoảng im lặng nặng nề ở bên phía Cố Phong.
Lý Mộng đúng chuẩn là “người theo chủ nghĩa sự nghiệp”, tôi…thật sự muốn ôm mặt khóc rồi.
“Này, Thẩm Dục, cậu tắm xong chưa? Tắm mà không rửa mặt à, sao cậu bẩn thế hả?”. Trong điện thoại vang lên giọng nói đầy ghét bỏ của Cố Phong.
Thẩm Dục đáp lại: “Tôi không rửa đấy, làm sao nào?”
Cố Phong: “Sắp hết trận rồi, ván sau chơi tiếp?”
Thẩm Dục: “Mặt tôi rất thơm mà.”
Cố Phong: “Mai có tiết của giáo sư Ngao Bái, bài tập còn chưa làm xong, cậu định nộp cái gì vậy?”
Thẩm Dục: “Nộp...mặt tôi.”
Cố Phong, Lý Mộng và tôi: “…”
Có ai ném tên bá vương học đường vừa dơ dáy vừa dở hơi này ra ngoài được không?
“Hứa Tiểu, điều chỉnh lại nhịp thở đi, như vậy sẽ đỡ mất sức hơn.”
Thẩm Dục mặc áo ba lỗ thể thao và quần short, chạy song song bên cạnh tôi.
Vâng, sáu giờ rưỡi sáng, tôi đã bị lôi ra sân thể dục để bắt đầu buổi huấn luyện thể lực chết tiệt này.
[Tia nắng đầu tiên của buổi sáng, là mình và vợ cùng nhau đón nhận đó nha, oh yeah~]
Lại nữa rồi! Lại nghe thấy tiếng lòng của cậu ấy!
Tôi lặng lẽ liếc nhìn Thẩm Dục một cái.
Chỉ thấy trên gương mặt điển trai, ngầu lòi của Thẩm Dục lấm tấm chút mồ hôi.
Ánh nắng vàng rọi xuống người cậu ấy, khiến cậu ấy rạng ngời đến chói mắt.
[Sao vợ lại nhìn mình chăm chú vậy? Chẳng lẽ cô ấy cũng thấy toàn thân mình tràn ngập hormone đàn ông sao?]
Thẩm Dục lại bắt đầu...vén cái tay áo vốn không tồn tại, cố gắng gồng hết sức để lộ ra bắp tay.
Cả người cậu ấy vào lúc này nhìn chẳng khác gì một con robot đang cố gồng mình chạy bộ.
“Tôi nói này, Thẩm Dục, cậu chạy kiểu đó... không thấy mệt sao?” Tôi sợ nếu không nhắc thì tôi sẽ cười phá lên mất.
“Ờ…cho dù có cõng cậu chạy, thì tôi cũng chẳng mệt. Hứa Tiểu à, đừng coi thường tôi, thể lực của tôi tốt lắm đấy!”
Mặt cậu ấy hơi ửng đỏ, rồi dần lan ra hai bên má.
[Vợ không thích sao? Nhưng… khóe môi cô ấy đang rơi lệ vì xúc động kia kìa!]
Tôi: “?!!!”
Tôi vội vàng đưa tay sờ lên mặt, rồi luống cuống lau nhanh nước mắt đi.
A di đà Phật… đều là do "nam thần" này quá chói mắt, khiến tôi không kìm lòng được, tội lỗi, tội lỗi…
“Sao mồ hôi lại chảy đến chỗ này nhỉ, ha ha ha ha…” Sân thể dục vang lên tiếng cười gượng của tôi.
Ánh mắt Thẩm Dục nhìn tôi bỗng trở nên… là lạ.
Tôi mới sực nhớ ra, cậu ấy đâu biết tôi có thể nghe thấy tiếng lòng của cậu ấy.
Chẳng lẽ…tôi sắp lộ tẩy rồi sao?