Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tôi nhanh trí giả vờ nói khát nước, Thẩm Dục liếc nhìn tôi thật sâu rồi quay người đi lấy nước.
Đúng lúc đó, mấy nam sinh khác túm tụm lại gần cậu ta, cười cợt rôm rả, giọng lớn đến mức tôi nghe rõ mồn một.
“Anh Dục, cậu đỉnh thật đấy, có thể khiến lớp trưởng Hứa chịu chạy cùng!”
“Ít nhất cũng phải bắt cậu ấy chạy hai chục vòng chứ? Cho cậu ấy bớt chảnh lại, ai bảo lúc thu bài không nể mặt ai, làm chúng tôi với cậu bị rớt môn!”
Tôi: “???”
Rớt môn là lỗi của thầy, chứ đâu phải do tôi.
Mấy người cũng to gan thật đấy!
Khuôn mặt Thẩm Dục lập tức sa sầm.
Cậu ấy bóp mạnh chai nước khoáng trong tay, bụp một tiếng, nước bắn tung tóe, văng thẳng lên mặt mấy người kia.
“Đừng để tôi nghe các người nói xấu Hứa Tiểu thêm một câu nào nữa”
“Cô ấy là do tôi bảo kê.”
“Nếu không thì mấy người cũng như cái chai này, bùm, nổ tung.”
“Không tự làm bài để bị rớt môn rồi còn đổ cho con gái người ta? Mấy người đúng là không biết xấu hổ!”
Kết quả là mỗi tên ăn một cú đá vào mông từ Thẩm Dục, chạy tán loạn như ong vỡ tổ.
Sau đó, cậu ấy quay lại đưa nước cho tôi, và tôi lại nghe thấy tiếng lòng của cậu ấy:
[Ai thèm giống bọn họ chứ? Mình không nộp bài là để vợ phải trò chuyện với mình thôi! Đúng là đáng xấu hổ mà...]
Nghe cậu ấy nói vậy…
Tôi bắt đầu hồi tưởng.
Tôi: “Thẩm Dục, nộp bài đi.”
Thẩm Dục: “Chưa làm.”
Tôi: “Không làm là bị trừ điểm, rớt môn đấy.”
Thẩm Dục: “Ừ, rớt thì rớt.”
…
Thế này mà cũng gọi là trò chuyện á?
Hu hu hu, tôi đúng là quá đáng mà!
“Tiểu Tiểu, cậu mệt chưa?”, Thẩm Dục quay sang nhìn tôi.
“À... cũng tàm tạm.”
“Còn chờ gì nữa? Đứng dậy chạy thêm hai vòng đi, hôm nay mới ngày đầu, chạy nhẹ nhàng 10 vòng thôi.”
Ánh mắt cậu ấy lúc nhìn tôi... như đang tỏa ra ánh sáng chính nghĩa.
[Mình phải để vợ thấy sự chuyên nghiệp của mình!]
Tôi: “??!”
Cậu ấy còn tốt bụng nữa cơ đấy!
…
Đến vòng thứ năm, tôi mệt rũ như chó, còn Thẩm Dục thì vẫn chạy nhẹ nhàng như đang đi dạo.
Hai chân dài thẳng tắp cứ đung đưa trước mặt tôi.
Cơ bắp săn chắc, động tác đẹp mắt.
Nếu tôi không phải người đang chịu khổ, thì chắc chắn tôi đã vỗ tay khen ngợi rồi.
Chạy đến nỗi não cũng đơ luôn, tôi buột miệng hỏi: “Cậu...chân nào cũng đều dài thế này à?”
Hỏi xong, tôi mới thấy mình ngu ngốc tới cỡ nào.
Có ai mà độ dài hai chân không đều với nhau chứ?
Nhưng Thẩm Dục lại đột ngột khựng lại, mặt đỏ lên thấy rõ.
Cậu ấy bắt đầu cắn môi, lúng túng có hơi kỳ lạ.
Rồi, tôi lại nghe thấy tiếng lòng của cậu ấy.