Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
[Sao cô ấy biết điểm mạnh của mình vậy chứ?]
Trời đất ơi… Thằng nhóc đỏ mặt, xấu hổ đến bỏ chạy luôn rồi.
Tôi: “?”
Tôi bừng tỉnh, chỉ còn lại một mình tôi đứng ngây người giữa sân, gió thổi qua mà lòng hoang mang rối bời.
Tôi giơ tay ra, làm một động tác “bàn tay Nhĩ Khang” đầy bi thương:
“Tôi không có ý đó đâu mà trời ơi? Mau quay lại đây!”
Không hiểu sao, hình ảnh Thẩm Dục ngại ngùng cứ lởn vởn mãi trong đầu tôi, không sao xua đi được.
Haiz...mà trông cậu ấy cũng đáng yêu thật.
Lý Mộng dùng khuỷu tay huých nhẹ tôi, thì thầm trêu chọc:
“Lần đầu tiên thấy cậu mất tập trung trong giờ đấy, lớp trưởng đại nhân~”
Tôi tưởng cô ấy nhìn thấu tâm tư mình, vội nghĩ cách tìm cớ lảng sang chuyện khác, ai ngờ cô ấy lại nói:
“Không vào top 3 môn bóng rổ nữ cũng chẳng sao, dù sao thì mình cũng đâu có sở trường gì ở môn này.”
Sở trường?
“Tôi không biết cậu ấy có sở trường... Không, ý tôi là cậu ấy không phải sở trường….Tôi...”
Nói đến đây tôi mới nhận ra.
Tôi vừa nói hết câu ngay giữa lớp, cả phòng học đều đang quay lại nhìn tôi bằng mắt tròn mắt dẹt.
Miệng Lý Mộng há hốc đến mức đủ nhét nguyên một quả trứng gà.
“Không ổn rồi, Hứa Tiểu, cậu rất không ổn.”
Giáo sư cũng từ bục giảng bước xuống, nét mặt không thể hiện cảm xúc gì.
“Hứa Tiểu, em hình như rất muốn chia sẻ về sở trường của mình nhỉ? Cả lớp nhiệt liệt hoan nghênh…”
Mẹ ơi, có thể cho con chuyển sang sống ở hành tinh khác được không?
Chính khoảnh khắc đó khiến tôi càng thêm chắc chắn một điều:
Tuyệt đối không được yêu đương!
Yêu vào thì trí não sẽ bị ăn mòn!!
Tôi còn chưa có gì với Thẩm Dục, mà đầu óc đã rối tung, học hành cũng bị ảnh hưởng. Nếu thực sự yêu nhau thì chẳng phải tôi tiêu đời sao?
Thế là tôi nhắn tin cho Thẩm Dục, nói với cậu ấy rằng sau này tôi sẽ tự luyện tập, không làm phiền cậu ấy nữa.
Khung chat của Thẩm Dục hiện lên chữ “đang nhập…” mãi không dứt.
Rất lâu sau, cậu ấy mới nhắn lại:
[Hứa Tiểu, chẳng lẽ cậu không thể thích…]
Giờ ăn tối, căng-tin đông nghẹt người, tôi và Lý Mộng bưng khay thức ăn mà lo ngay ngáy vì đảo mắt cả lượt mà không thấy chỗ ngồi nào trống.
Cô ấy nhìn quanh một vòng rồi kéo tay tôi đi về phía bên trái ở trước.
“Ngồi chung với bọn Cố Phong đi.”
Cố Phong? Vậy chẳng phải Thẩm Dục cũng đang ở đó sao?
Nhưng tôi còn chưa kịp do dự, Lý Mộng đã ấn tôi ngồi xuống ghế luôn rồi.
Trùng hợp thay, cậu ấy thật sự đang ở đây.
Thẩm Dục ngồi ở đối diện tôi, còn nhướng mày một cái.