Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tình yêu là hai người cùng hướng về nhau.
Còn chúng tôi thì sao? Tôi ngẫm lại, càng nghĩ càng đau: Chưa từng có lần nào là anh chạy về phía tôi cả.
Chỉ có tôi —
Cố gắng hiểu anh, cố gắng thích nghi, vui buồn theo từng sắc mặt của anh.
Tôi chỉnh sửa chính mình từng chút một để hợp với gu của anh.
Anh thích tóc dài, tôi liền nuôi tóc dài.
Anh thích người gầy, tôi bắt đầu giảm cân.
Anh thích con gái dịu dàng, tôi bỗng hóa dịu dàng như nước.
Anh thích sự yên tĩnh, tôi liền bớt nói, sống trầm lặng như một bóng cây.
Nhưng sự thật là gì?
Tôi đã để tóc ngắn gần hai mươi năm,
Tôi là cô gái có dáng người hơi tròn một chút,
Tôi là kiểu hoạt bát, nghịch ngợm, như một cậu con trai nhỏ, cũng là người nói nhiều, thích cười lớn, không bao giờ biết giấu cảm xúc.
Càng nghĩ càng thấy tủi thân.
Cái gọi là tình yêu của tôi — thật ra chỉ là màn độc thoại cảm động trời đất, tự cảm động chính tôi.
Có lẽ, tôi chỉ là một liều thuốc an thần của anh mỗi khi anh thấy cô đơn.
Tôi đã cố gắng thổi nên một quả bong bóng đẹp đẽ, để rồi người khác chỉ cần một hơi nhẹ là phá tan tất cả.
Thật vô nghĩa!
Sự thiên vị của anh, sự cưng chiều của anh — chưa bao giờ thuộc về tôi.
Dù tôi có cố đến mấy, cũng không đổi lại được một ánh mắt chân thành từ anh.
Khi thất vọng đủ rồi, sẽ tự khắc buông tay.
Thứ cát không thuộc về mình, gió thổi là bay, giữ làm gì cho bẩn tay.
Có những điều, cưỡng cầu cũng vô ích.
Tôi xóa hết: Số điện thoại của anh, WeChat, QQ, tất cả.
Khi xóa WeChat, tôi đột nhiên nghĩ đến một chuyện —
Bao năm nay, tôi chưa từng xuất hiện trong “vòng bạn bè” của anh.
Thậm chí không có lấy một danh phận.
Anh nói, là để bảo vệ tôi.
Tôi đã tin sái cổ suốt bao năm.
Giờ nghĩ lại, đúng là tôi ngu thật!
Rồi tôi đi đến tiệm làm tóc,
Cắt ngắn mái tóc, cũng như cắt bỏ những vấn vương.
Từ nay về sau — tôi không làm vai phụ đáng thương trong thế giới của người khác nữa.
Tôi sẽ là ánh sáng rực rỡ nhất trong cuộc đời chính mình.
5
Lâu lắm rồi tôi chưa về nhà, đột nhiên rất nhớ bố mẹ.
Mua một đống đồ, cuối cùng cũng có thể thoải mái đối diện với họ rồi.
Mẹ thấy tôi về, vừa bất ngờ vừa vui mừng.
Chưa nói được mấy câu đã bắt đầu vào bếp nấu ăn.
Còn bố thì vẫn không nói chuyện với tôi, mặt lạnh tanh, lẳng lặng ra khỏi nhà.
Chuyện tình cảm của tôi chưa từng được bố mẹ chúc phúc, thậm chí còn bị phản đối kịch liệt.
Bố từng nói: “Bao giờ con chia tay thì hãy nói chuyện với bố.”
Vì vậy, đã mấy năm nay bố không nói với tôi câu nào.
Nằm trên chiếc giường nhỏ của mình, tôi chợt thấy mình tệ đến mức không ra gì.
Vì một người không yêu mình,
tôi đã làm tổn thương hai người yêu mình nhất trên đời.
Từ nay sẽ không như thế nữa.
“Gia Gia, ăn cơm thôi.”
Tôi đang nằm lim dim sắp ngủ thì nghe tiếng mẹ gọi.